Du lịch Yên Bái

Lên Phình Hồ hái mây đuổi gió

posted May 17, 2012, 7:36 AM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 9:14 PM ]

Chạy từ hướng Tú Lệ về Văn Chấn, qua Gia Hội đã thấy dải núi giăng thành trước mặt cheo leo một con đường, đó là đường tới Phình Hồ.

Một vết vạch màu trắng bám lơ lửng trên cao, ngửa đến đau cổ mà vẫn thấy con đường sao mà cao và xa xôi quá. Ấy là lúc trời trong. Nếu hôm nào trời nhiều mây thì vạch màu trắng sẽ trở nên khi mờ khi tỏ thấp thoáng giữa những đám bông gòn trắng toát. Nếu không may gặp ngày trời mưa gió, có lẽ sẽ không đủ dũng khí để thực hiện hành trình chinh phục Phình Hồ - Làng Nhì.

Phình Hồ là một xã của người Mông thuộc huyện Trạm Tấu, tỉnh Yên Bái. Con đường vào đây là độc đạo, nó có thể ví như một chiếc bậc thang để lên trời hái mây đuổi gió. Qua thị trấn Nghĩa Lộ chừng vài cây số có một lối mòn nhỏ bên tay phải, một biển hiệu Phình Hồ 10km, con đường đất gập ghềnh và lổng chổng đá sỏi, xẻ những rãnh nước ngang dọc trên bề mặt, đủ khiến những tay lái yếu bóng vía phải chờn lòng.

Sau dăm ba khúc quanh, con đường bắt đầu nhoài mình ra lưng núi, đã thấy những đồi chè non xanh mượt nằm như bát úp trải dài về cuối chân trời. Cánh đồng Mường Lò xa tít tắp. Văn Chấn bình yên dưới kia, một dòng suối uốn quanh mát lành. Suối Giàng - dải đất bên sườn tây dãy Hoàng Liên Sơn - cheo leo phía đối diện, xanh màu cây, nâu đỏ màu đất, bồng bềnh màu mây trắng. Giống như bạn đang là một người tí hon đứng ở trên thành một lòng chảo khổng lồ và sửng sốt ngắm nhìn những dải núi vây tròn quanh Văn Chấn, Nghĩa Lộ. Hương chè xanh ngai ngái len nhẹ giữa đám cỏ lau mọc dại ven đường. Khung cảnh thật khoáng đạt, diệu vợi và bạn thì ngợp trong nắng trong gió.

Đường vào Phình Hồ đang được đổ bêtông từng đoạn, đã có taluy âm đang dựng ngổn ngang bên mép vực. Một khúc quanh như lao vào mây. Nếu bạn là người sợ độ cao thì chuyến đi này quả là không phù hợp. Khi chiếc xe đi về phía khúc cua, một cảm giác rơi hẫng hụt trong không gian bao la sẽ làm bạn nghẹn thở và giật mình. Những trải nghiệm đặc biệt ấn tượng và cuốn hút, vừa phiêu lưu mạo hiểm vừa thách thức gọi mời.

Phình Hồ cách Tà Sì Láng bởi một cái vực sâu hoắm khổng lồ. Hai xã nằm ở hai sườn của hai dãy núi khác nhau, luôn nhìn thấy nhau gần tới mức như thể hai người bạn láng giềng nhưng thực tế là “biển trời cách mặt” do không có đường bộ nối liền, phải chạy vòng qua Văn Chấn để gặp nhau. Cung đường dốc ngược như một vết dao chém ngọt vào vách núi da xanh đến mịn màng, đứng trên sườn bên này nhìn sang, lạ kỳ sao mãi vẫn không muốn dời chân đi.

Trung tâm xã Phình Hồ giờ đã có nhà xây lợp mái tôn đỏ và quét ve vàng, nổi bật giữa những mái nhà lợp gỗ pơmu cheo leo trên sườn núi. Đường vào xã bây giờ không phải là đường dành riêng cho ngựa và người đi bộ nữa. Ôtô đã có thể vào tận bản trong mùa khô, còn xe máy thì ra vào hằng ngày.

Nhiều người biết đến Phình Hồ - Làng Nhì, một xã nằm sâu cách Phình Hồ chừng 10km cũng đường độc đạo với những con dốc dựng ngược và lởm chởm đá, chính là một vựa pơmu khổng lồ ở phía tây Yên Bái. Dân “phượt” vẫn hay thì thầm với nhau về hình ảnh những đoàn ngựa thồ túc tắc 2 súc gỗ pơmu hai bên sườn ngựa im lìm đi trong ráng chiều. Vậy nên hành trình từ Phình Hồ vào Làng Nhì của chúng tôi khá hồi hộp và căng thẳng.

Chiều xuống nhanh, mây từ sau núi lãng đãng vây quanh những đỉnh cao nhất che khuất mặt trời. Đoàn người ngựa hiện lên nhỏ xíu cuối cung đường ngoằn nghèo, cần mẫn nối đuôi nhau, bước từng bước thong dong. Bắt đầu thở bằng không khí có mùi gỗ pơmu mới xẻ thơm lừng. Giống như thể mình đang ở trong không gian của một câu chuyện cổ tích vùng Địa Trung Hải mà mẹ vẫn thường kể. Đoàn người ngựa cứ lần lượt, lần lượt lướt qua từ phía ngược chiều…

Vào đến Làng Nhì trời đã sầm sập tối. Chặng đường vừa đi không phải dễ dàng gì, vì vậy chúng tôi quyết định quay ra ngay thị trấn để nghỉ đêm. Lỡ hẹn với cả Nhì trên, Nhì dưới - vốn là hai bản của xã Làng Nhì, nơi có rất nhiều những gốc chè cổ thụ một vòng tay ôm không xuể…

Đường về nhà. Mùi gỗ pơmu cứ luẩn quẩn bám vào tóc tai, vào da thịt, vào quần áo và trở thành một nỗi ám ảnh, như một lời hẹn sẽ còn quay trở lại nơi này…

ĐỨC HÙNG

Theo Tuoi Tre Online

Suối Giàng mùa hoa trẩu, Yên Bái

posted May 17, 2012, 6:22 AM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 9:25 PM ]

Suối Giàng nằm cách Sơn Thịnh - trung tâm huyện Văn Chấn - Yên Bái 12km đường đèo quanh co uốn lượn. Nằm trên cao độ hơn 1000m, khí hậu nơi đây rất trong lành và khoáng đạt. Một vùng đồi núi trập trùng, xanh mướt những nương chè và tinh khôi màu hoa trẩu.

Hơn 8g sáng, thị trấn nhỏ như bừng lên bởi màu nắng vàng như mật ngọt và chút sương núi đêm qua còn vương lại se lạnh trong không gian. Ngước mắt nhìn lên, Suối Giàng trên cao vẫn chìm trong biển mây trắng toát. Những đám mây dày như một tấm chăn bông khổng lồ choàng lên cả dãy núi dài, hiếm lắm mới thấy một vài đỉnh núi xanh nhấp nhô, nhưng chỉ trong thoáng chốc rồi ngay lập tức lại chìm vào biển mây.

Người thị trấn bảo lúc nào Suối Giàng cũng mù, nắng to thế này, cũng vẫn mù thôi. Con đường bắt đầu bằng nắng, mặt trời lên cao, đốt cháy hai vai và đuổi theo sau lưng những người bạn đồng hành. Và gió. Gió từ trên sườn cao tràn xuống, lồng lộng và ẩm ướt, lách mình qua đám lá rừng đang xôn xao như một bản nhạc.

Con đường quanh co với những khúc cua tay áo gập sâu, tầm nhìn ngắn và độ cao tăng nhanh đến chóng mặt. Giao thông ở miền núi thường rất thưa thớt, và vì thế cái cảm giác khoan khoái vì một mình một "ngựa" tràn ngập trong lòng tôi.

Mùa xuân đến đã làm hồi sinh những sườn núi khô khốc. Những đồi chè xám xịt chuyển màu xanh nõn, thứ màu xanh miên man trôi từ triền bên này vắt sang triền bên kia. Tấm áo nâu đỏ của đất núi căng tràn màu sự sống, ngô mới tra hạt, cây non mới gieo trồng… Bức tranh tươi đẹp đó, cứ sau mỗi khúc quanh, lại hiện ra như một lời chào thân thiện của Suối Giàng.

Và con đường hoa trẩu, lộng lẫy và e lệ như một cô gái tuổi xuân thì, hoa trắng rụng xuống trải thành một lớp thảm tinh khôi bên lề đường, chao ôi đẹp và lãng mạn cho một điểm dừng chân, hoan hỉ thu vào tầm mắt một vùng núi non kỳ vỹ...

Xe càng lên cao, không gian càng lộ ra mênh mênh mang mang. Văn Chấn xinh xắn nằm yên bình trong lòng thung lũng, xa xa là Tú Lệ đang xanh mùa lúa mới ra đồng. Quốc lộ 32 bé tí vạch ngoằn ngoèo giữa phố, lên núi rồi trèo sang phía bên kia, mất hút giữa màu xanh của rừng và màu đỏ của đất, đường liên xã liên bản nối ngang xẻ dọc.

Thẳng tầm mắt là con đường cheo leo vào Tà Sì Láng, đường lên Phình Hồ cũng đang ngập trong mây. Những dải núi cao nhất dăng thành bốn phía xung quanh, những dải núi đất thấp hơn ở phía trong, với những cánh rừng tái sinh và những nương chè ngào ngạt.

Từ trung tâm xã Suối Giàng chúng tôi rẽ vào con đường gập ghềnh sỏi đá, con đường sẽ dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng chè tuyết cổ thụ, những rừng chè đã làm nên một thương hiệu nức tiếng xa gần “Chè Suối Giàng”.

Quả thật, có lẽ không ở đâu trên đất nước ta lại có rừng chè cổ thụ đặc biệt như ở Suối Giàng. Chè mọc thành rừng, và hơn thế còn là rừng cổ thụ. Những lưng núi xanh ngút ngàn bởi màu lá chè non mới ra. Những gốc chè hình thù cổ quái, cành vươn dài như những cánh tay hiên ngang đón gió trên đỉnh trời.

Người ta nói hái chè vào buổi sáng sớm, khi sương đêm còn đọng trên lá thì chè sẽ ngon hơn cả. Khi chúng tôi lên thì người Mông đã đưa cả nhà lên rừng.

Cả nhà cùng đi hái chè tươi, cả vợ cả chồng, cả con lớn, con bé. Trẻ con lớn có bé cũng biết giúp mẹ hái chè cành thấp, lớn hơn thì đu lên cây hái, vừa hái vừa nghịch, lúc lắc như bầy khỉ con. Màu áo váy, màu khăn đội đầu rực rỡ của phụ nữ Mông nổi bật giữa rừng xanh, trên lưng núi. Thật thú vị khi được nhìn ngắm người dân nơi đây vai đeo quẩy tấu đứng vắt vẻo trên ngọn cây để hái lá chè. Một hình ảnh rất ấn tượng và khó thể quên nếu bạn có dịp tới Suối Giàng.

Cả nhóm rẽ vào một khu rừng ở gần đường nhất để cùng hái chè, trò chuyện với những người dân tộc hiền lành, mộc mạc và chơi đùa với bọn trẻ hồn nhiên.

Chọn một bãi cỏ trống và hí húi đào một bếp Hoàng Cầm bằng cồn khô để nổi lửa pha trà tươi. Giữa thiên nhiên xinh đẹp và trong lành, giữa những con người cần cù và hồn hậu, với một tách trà búp xanh vừa được hái xuống từ trên cành vẫn đẫm sương núi… thật sự sẽ là những trải nghiệm êm đềm cho các lữ khách đường xa…

Gió vẫn đang kéo mây bay quanh Suối Giàng, mặt trời đã đứng trên đỉnh đầu mà mù vẫn chưa tan. Tôi lên Suối giàng lần này là lần thứ ba, cảm xúc vẫn vẹn nguyên như thể lần đầu…


Thủy Trần

Theo Tuoi Tre Online

Khám phá Tà Xùa, Yên Bái

posted May 17, 2012, 1:59 AM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 9:27 PM ]

Chìm trong biển mây nhưng Tà Xùa, dãy núi phân chia Yên Bái và Sơn La, vẫn mang sức sống ngầm cuộn chảy, vẫn có những bản người Mông nhà phủ trong sương với bếp lửa nấu rượu tỏa khói pơmu thơm tựa hương trầm.

Đường lên dãy Tà Xùa bắt đầu từ bản Tà Xùa (xã Bản Công, huyện Trạm Tấu, Yên Bái). Từ trung tâm huyện vào bản Tà Xùa chừng 7km. Ngày khô ráo thì không đến nỗi nhưng ngày mưa, tuyến giao thông độc nhất xuống huyện này là thách thức với mọi người.

1. Những ngôi nhà của người Mông ở bản Tà Xùa đều làm rất to và rộng. Nhà của Phàng A Vảng, người dẫn đường cho chúng tôi, cũng vậy. Nền đất cao ráo, vách toàn bằng gỗ, ngô gác trên mái, khoai sắn chất trong góc nhà. Mùa xuân đầy sức sống trên những cây mận nở hoa trắng xóa nhưng trời vẫn rét và đầy sương mù bao phủ.

Bên bếp lửa bập bùng, Phàng A Vảng đang ngồi tẽ ngô. Ông bố khoảng 36-37 tuổi này có bốn con và con gái lớn nhất đã đi lấy chồng. Cô bé út mới 2 tuổi, vừa khỏi ốm dậy, lúc chân đất chạy quanh nhà, lúc nép sau lưng bố hoặc ôm cổ chị tò mò nhìn đoàn khách lỉnh kỉnh balô, đồ đạc.

Vừa rời bản, đường lên đỉnh Tà Xùa bắt đầu trơn và dốc cũng là lúc bắt đầu vào đến rừng. Đây là con đường bà con trong bản vẫn đi rừng lấy gỗ, đánh bẫy, hái các loại quả. Nhiều đoạn dốc cao quá đầu không có cả chỗ đặt chân, đành phải bám rễ hoặc cành cây leo lên. Dưới tán cây sương vẫn phủ mờ mịt, xóa nhòa ranh giới giữa mọi người. Không còn phân biệt miền núi và vùng xuôi, không còn phân biệt tiếng Kinh hay tiếng Mông nữa. Con đường mòn bám quanh sườn núi đá cứ thế lúc lên lúc xuống. Thỉnh thoảng có những đoạn vách đá chồm ra, tạo thành những vòm hang lớn, người đi rừng thường dùng để nghỉ đêm tránh mưa gió, sương lạnh.

2. Càng lên cao các đỉnh núi bắt đầu lộ dần. Dãy Tà Xùa, ranh giới tự nhiên giữa Yên Bái và Sơn La như lời A Vảng nói, có ba đỉnh cao. Đỉnh cao nhất là nơi dựng cột cờ VN, đỉnh thứ hai có gốc cột cờ dựng từ thời Pháp. Đỉnh cao thứ ba nằm giữa, là nơi tạm nghỉ để lên tiếp hai đỉnh kia.

Nắng chiều vàng, trời xanh ngắt và mây trắng mênh mông. Không phải mây ở trên cao mà là biển mây giăng kín dưới thấp. Góc nhìn có lẽ chỉ ngồi trên máy bay mới thấy, nhưng khi ngồi trên máy bay thì không thể hít căng gió vào lồng ngực và hét vang trời vang núi.

Chiều xuống rất nhanh. Chúng tôi cắm lều ở độ cao khoảng 2.200m. Xung quanh là một bầu trời đầy sao và gió thổi cuồn cuộn khắp mọi hướng. Chiếc lều to vừa dựng lên, chưa kịp chốt xuống đất nhoáng một cái đã bị cuốn bay mất. Gió mạnh, củi khô, lửa nhóm lên cháy bừng bừng. Bữa tối có thịt gà, canh rau cải luộc và muối. Nồi cơm nấu hơi cháy, gạo xấu, canh rau chỉ toàn muối nhưng đói và mệt nên ai cũng ăn ngon lành.

Trăng bắt đầu nhô lên, biển mây bạc bừng sáng. Lửa ấm, đủ thú vị để đun thêm một ca cà phê nóng. Không phải tự nhiên mà trẻ con đứa nào cũng thích nhóm lên một đống lửa và thả vào một cái gì đó để đốt. Tình yêu hoang dại ấy vốn có sẵn trong tất cả mọi người, để bất cứ khi nào cũng có thể cháy bừng lên...

3. 6g sáng. Nắng tách qua làn mây rọi xuống thành từng luồng sáng. Xung quanh vẫn là một biển mây trắng với những đỉnh núi lô nhô lúc lặn lúc ngụp trong mây. Sau bữa sáng, mọi người đi tiếp con đường cắt qua các đỉnh núi trọc lóc lác đác những gốc thông non mới trồng lại. Ở đây, đất được chia cho các hộ dân để trồng thông. Mỗi hecta nếu trồng xong được hỗ trợ tối đa 3 triệu đồng. Nhà A Vảng năm vừa rồi nhận trồng 1ha. Những cây thông non xanh mướt như minh chứng hùng hồn sự sống ngầm chảy nơi vùng đất hẻo lánh của Tổ quốc.

Đường dốc dựng đứng. Đi thêm khoảng 100m thấy không đủ sức, một số anh em đành quay lại vị trí dựng lều đêm qua ngồi đợi. Bốn người còn lại tiếp tục leo lên đỉnh. Từ đây chỉ có con đường chênh vênh, mỏng manh như sống mũi ngựa vắt từ đỉnh núi này sang đỉnh núi khác. Nhiều đoạn như được rắc một lớp đá trắng, loại đá màu trắng rất đặc trưng gợi nhớ câu chuyện cổ tích Na Uy về Hansel và Gretel, với con đường có những viên đá trắng lấp lánh dưới ánh trăng.

4. Đến vách đá dựng đứng khoảng 20m, không có đường nối sang đỉnh bên cạnh nên mọi người phải lần vách núi đu xuống. Cứ ngửa mặt lên trời mà lần, tuyệt không dám nhìn xuống dưới sâu hun hút. Mải miết thêm một giờ rưỡi mới tới được độ cao 2.500m. Từ đây, muốn đi tiếp một trong đỉnh cao nhất tối thiểu phải thêm một ngày. Nhìn lại đoạn đường gập ghềnh trên sống núi chon von, chúng tôi quyết định chỉ lên tới điểm cao thứ ba đó. Càng lên gần đỉnh, các bụi cây càng dày và rậm. A Vảng chỉ một bãi phân gấu khô. Ở bản Tà Xùa, mọi người vẫn kể cho nhau nghe về câu chuyện một gã trai Mông trong bản, người từng bị gấu tát mất mũi, cắn nát tai mấy năm trước...

Bám theo vách đá, leo thêm một giờ nữa, 11g30 cả bốn lên được đỉnh cao 2.650m. Xung quanh lúc này là một biển mây trắng nhấp nhô những đỉnh núi phủ xanh. Tất cả ngập tràn niềm vui, lấy giấy bút ra ghi lại thời điểm, tên bốn thành viên cho vào hai lần túi nilông hàn kín rồi chôn xuống đất ở vị trí bằng phẳng nhất trên đỉnh. Từ đây bước một chút là đã sang đất Sơn La...


Theo Tuổi Trẻ

1-3 of 3