Du lịch Thanh Hóa


Thành nhà Hồ - Giá trị di sản trường tồn

posted Jun 15, 2012, 8:09 PM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 8:09 PM ]

Độc đáo công trình kiến trúc bằng đá

Quần thể Di sản thế giới Thành nhà Hồ (huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa) bao gồm tòa Hoàng thành đá, đàn tế Nam Giao, La Thành, được vương triều Hồ Quý Ly xây dựng năm 1397 - 1402. Tòa thành phản ánh sự trao đổi những giá trị nhân văn quan trọng giữa Việt Nam và các nước Đông Á, Đông Nam Á vào cuối thế kỷ 14 đến đầu thế kỷ 15.

Tính đến nay, Thành nhà Hồ đã có tuổi thọ hơn 600 năm. Điều đặc biệt và độc đáo ở chỗ, tòa thành được xây dựng từ những phiến đá lớn, có độ dài trung bình 1,5 m, có tấm tới 6 m, xếp chồng lên nhau mà không cần chất kết dính.

Công trình độc đáo này đã thể hiện bước phát triển mới trong phong cách kiến trúc và kỹ thuật xây dựng. Việc sử dụng kỹ thuật xây dựng đá lớn là một thành tựu đột khởi trước sau chưa từng có ở Việt Nam, chứng minh quyết tâm mạnh mẽ của vương triều Hồ trong công cuộc cách tân xây dựng đất nước.

Theo khẳng định của nhiều nhà nghiên cứu, Thành nhà Hồ là một trong số ít các di tích kinh thành chưa chịu nhiều tác động của quá trình đô thị hóa, còn được bảo tồn gần như nguyên vẹn cả trên mặt đất và trong lòng đất về cảnh quan cũng quy mô kiến trúc ở khu vực Đông Nam Á. Nhà nghiên cứu người Pháp L.Bezacier đã từng thán phục thốt lên: “Thành nhà Hồ là một trong những tác phẩm đẹp nhất của kiến trúc An Nam!”.

Còn đối với bà Katherine Muller-Marin - Trưởng đại diện UNESCO tại Việt Nam đã kinh ngạc khi cho rằng: “Thành nhà Hồ được xây bằng việc xếp những phiến đá rất lớn lại với nhau mà không cần đến một chất kết dính nào trong một khoảng thời gian rất ngắn, lại thực hiện hoàn toàn bằng sức người. Đây là một trong rất nhiều bí ẩn của Thành nhà Hồ mà các nhà khoa học Việt Nam cần tiếp tục nghiên cứu, tìm hiểu”.

Hành trình đến với di sản

Ngày 27/6, tại cuộc họp lần thứ 35 của Ủy ban Di sản Thế giới thuộc Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục Liên hợp quốc (UNESCO) diễn ra từ ngày 19 - 29/6 tại Paris (Pháp), di tích Thành nhà Hồ thuộc tỉnh Thanh Hóa của Việt Nam đã được công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới.

Theo Trung tâm Bảo tồn di sản Thành nhà Hồ, việc UNESCO công nhận Thành nhà Hồ là Di sản Văn hóa Thế giới dựa trên hai tiêu chí: Thành nhà Hồ thể hiện những bước phát triển mới trong phong cách kiến trúc trên phương diện kỹ thuật và việc tiếp nhận các nguyên tắc phong thủy của quy hoạch đô thị trong một bối cảnh Đông Á và Đông Nam Á.

Thành nhà Hồ là một ví dụ nổi bật, minh chứng cho sự phát triển nở rộ của Tân Nho giáo thực hành cuối Thế kỷ 14 của Việt Nam, ở một thời kỳ mà tư tưởng này đã lan rộng khắp Đông Á và trở thành một triết lý có tầm ảnh hưởng lớn đối với việc cai trị trong khu vực. Việc sử dụng những khối đá lớn chứng tỏ sức mạnh tổ chức của một nhà nước Tân Nho giáo.

Theo TS. Đỗ Quang Trọng - Giám đốc Trung tâm Bảo tồn di sản Thành nhà Hồ, hồ sơ Thành nhà Hồ đã được chuẩn bị một cách công phu để trình lên Ủy ban Di sản Thế giới.

“Với sự nỗ lực, đóng góp rất lớn của các nhà khoa học các như giáo sư Phan Huy Lê, Trần Tiêu, của các giáo sư Viện khảo cổ… của Bộ VH,TT&DL, Cục di sản văn hóa và Ủy ban UNESCO Việt Nam, lãnh đạo Tỉnh ủy, UBND tỉnh Thanh Hóa kết hợp với việc tiến hành nhiều hội thảo khoa học, làm việc với Hội đồng khoa học di sản Việt Nam, Viện nghiên cứu lịch sử…, và sự tham vấn của các chuyên gia nước ngoài, hồ sơ Thành nhà Hồ đã được xây dựng theo đúng yêu cầu của Ủy ban Di sản Thế giới đề ra” – Ông Trọng chia sẻ.

Hướng bảo tồn, phát huy giá trị của di sản

Việc cam kết thực hiện nghiêm Công ước Bảo vệ Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới năm 1972 của UNESCO cũng như những khuyến nghị của UNESCO và Trung tâm Quốc tế về di tích và di chỉ (ICOMOS); lập quy hoạch tổng thể để bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị của di sản là những trọng tâm trong công tác bảo tồn và phát huy giá trị di sản Thành nhà Hồ.

Ông Nguyễn Văn Tuấn – Giám đốc Sở VH,TT&DL tỉnh Thanh Hóa cho biết, Thanh Hóa đang đẩy mạnh việc quảng bá hình ảnh, giá trị lịch sử, văn hóa và kiến trúc nổi bật của Thành nhà Hồ tới bạn bè trong nước và quốc tế, đồng thời tuyên truyền nâng cao nhận thức cho cán bộ và nhân dân địa phương về ý nghĩa, tầm quan trọng của di sản Thành nhà Hồ, từ đó nâng cao ý thức, trách nhiệm của người dân trong công tác bảo vệ, bảo tồn và phát huy giá trị của di sản.

Để Thành nhà Hồ là điểm đến hấp dẫn cho bạn bè trong nước cũng như quốc tế, trong thời gian tới, Thanh Hóa sẽ tổ chức thêm nhiều tour du lịch nội vùng gắn Thành nhà Hồ với các di tích vệ tinh và các tour du lịch từ Thành nhà Hồ đến các kinh đô cổ và các di sản khác trong cả nước.

Ông Vương Văn Việt – Phó Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa nhận định, rất cần thiết phải đầu tư nhân lực và vật lực một cách phù hợp để giữ được sự toàn vẹn cảnh quan thiên nhiên của toàn bộ di sản, cũng như những kiến trúc và thiết kế xây dựng của Thành nhà Hồ. Bên cạnh đó, từng bước tiến hành khai quật khảo cổ học, kêu gọi nguồn lực đầu tư từ nước ngoài và trong nước. Trích một phần ngân sách địa phương để đầu tư cho việc thiết kế và khôi phục lại một số hạ mục công trình nhằm làm tăng thêm sức hấp dẫn di tích và thu hút du khách.

“Ưu tiên hàng đầu của Thanh Hóa là đẩy mạnh, tích cực làm tốt hơn nữa công tác tuyên truyền, giới thiệu, quảng bá, làm cho phần lớn người dân Việt Nam hiểu rõ ý nghĩa và những giá trị nổi bật của di sản Thành Nhà Hồ, từ đó giúp mọi người tăng thêm lòng yêu mến, trân trọng một công trình kiến trúc vĩ đại mà thế hệ ông cha ta đã dày công, bền bỉ sáng tạo nên và truyền lại cho con cháu hôm nay và mai sau” – Ông Việt khẳng định.

Theo những thông tin mới nhất, hiện nay, UBND tỉnh Thanh Hóa đang khẩn trương lập quy hoạch tổng thể và quy hoạch chi tiết Thành Nhà Hồ để trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Tỉnh Thanh Hóa phấn đấu đến năm 2015 có thể khai thác được tua du lịch đến Thành nhà Hồ với những cơ sở vật chất, hạ tầng, dịch vụ, sản phẩm du lịch đáp ứng được nhu cầu tham quan, chiêm ngưỡng, vui chơi, giải trí của du khách.

Đầu tư thoả đáng cho công tác tuyên truyền, quản lý, bảo vệ, trùng tu và phát huy giá trị của di sản - di tích Thành nhà Hồ là những việc làm cấp thiết, thường xuyên và liên tục để hôm nay và mai sau, nơi đây luôn là địa chỉ du lịch hấp dẫn của du khách gần xa./.


Nguyễn Quỳnh/VOV online

Di tích Thành Nhà Hồ là di sản văn hóa thế giới

posted May 17, 2012, 7:44 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 7:44 AM ]

Vào lúc 13 giờ chiều ngày 27/6/2011 (theo giờ Paris, Pháp), tại cuộc họp lần thứ 35 của Ủy ban Di sản Thế giới thuộc Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục Liên hợp quốc (UNESCO) diễn ra từ ngày 19 đến ngày 29/6/2011 tại Paris, di tích Thành Nhà Hồ thuộc tỉnh Thanh Hóa của Việt Nam đã được công nhận là di sản văn hóa thế giới. Ông Vương Văn Việt, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân Dân tỉnh Thanh Hóa, Trưởng đoàn tham dự cuộc họp lần thứ 35

Di sản Văn hóa thế giới cho biết, đây là một trong 4 di sản văn hóa được đưa ra bình chọn trong phiên họp sáng 27/6 của hội nghị và là một trong 35 di tích được đề nghị trong danh sách xét bình chọn đợt này. Cho đến nay, Việt Nam đã có 5 di tích được UNESCO công nhận di sản văn hóa thế giới, đó là: phố cổ Hội An, khu đền tháp Mỹ Sơn (Quảng Nam); Cố đô Huế (Thừa Thiên-Huế); Hoàng Thành Thăng Long (Hà Nội) và Thành Nhà Hồ (Thanh Hóa).


Theo Vietnam+

Về động Từ Thức gặp tiên

posted May 17, 2012, 2:23 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 2:23 AM ]

"Khách về Nga Thiện quê tôi
Xem động Từ Thức, thăm người cảnh tiên

Nhìn càng đắm ngắm càng say
Mà xem phong cảnh thắm tình nước non"
.

Những câu ca dao đầy cảnh vị trong bài Tiễn khách của người dân huyện Nga Sơn, Thanh hóa, càng làm mỗi du khách khi về thăm động Từ Thức một cảm xúc lưu luyến.

Động Từ Thức thuộc địa phận xã Nga Thiện, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Từ thành phố Thanh Hóa đi khoảng 50km về hướng đông bắc bạn sẽ đến động. Động nằm trong dãy núi Tam Điệp “bên này có động ngược là sông sâu”. Trước đây động động Từ Thức có tên là động Bích Đào nhưng vì gắn với câu chuyện tình Từ Thức gặp tiên nên sau này dân gian đổi gọi là động Từ Thức.

Đường lên động du khách sẽ không cảm mệt mỏi vì phải leo núi, bởi bên lề đầy những cây cổ thụ tỏa bóng râm mát. Những dây leo to vắt ngang qua đường đan vào nhau tạo thành những cái võng, ai tinh nghịch còn leo lên đu đưa chụp vài tấm hình.

Lên đến cửa động bạn sẽ thấy hai bài thơ chữ Hán, một khắc trên phiến đá đặt dưới nền động và một khắc trên vách đá cao. Bài thứ thứ nhất là của chúa Trịnh Sâm với bút danh Nhật Nam Nguyên. Bài thơ thứ hai do Lê Quý Đôn sáng tác vào thế kỷ 18 được khắc vào đá năm 1905, trong đó có đoạn:

Văn đạo thần tiên sự điểu mang
Bích Đào động khẩu thái hoang lương
Càn khôn nhất hạt cùng Từ Thức
Vân thủy song nga lão Giáng Hương

Động Từ Thức là danh thắng được xếp hạng quốc gia. Dưới ánh điện mờ, thạch nhũ muôn hình vạn trạng lóng lánh sắc màu được nhân hóa có rất nhiều nhũ đá tạo thành những hình thù độc đáo và được gắn liền với truyền thuyết về Từ Thức và Giáng Hương.

Động chính gồm hai phần, phần ngoài rộng, trần động hình vòng cung như chiếc bát úp khổng lồ. Phía dưới vòng cung có một nhũ đá "tỏa" xuống trông như trái đào tiên nên động còn được gọi là Bích Đào. Dưới là nền đá phẳng, nhẵn, là vết tích đền thờ Từ Thức còn lưu lại đến hôm nay. Sau đó là đụn nhũ thạch lấp lánh được ví như những kho chứa vàng bạc, gạo muối... được dân gian lưu truyền.

Bước vào phần trong động là một thế giới kỳ bí với nhiều cảnh trí mà chỉ tạo hóa mới tạo ra được. Đầu tiên bạ sẽ thấy những phiến nhũ đá mỏng, màu trắng ngà rủ từ trần xuống những nhũ đá đó được gọi là “đàn đá”, “trống đá”. Bởi vì nếu bạn cầm que gõ nhẹ vào những thanh nhũ, dẽ nghe mỗi thanh vang lên với những cung bậc khác nhau, toàn cảnh này còn được gọi là “phường bát âm”.

Càng vào sâu lòng động càng rộng ra. Đầu tiên bạn sẽ thấy ngỡ ngàng khi gặp bàn Cổ tam sinh có đủ lợn, trâu, dê... một mâm cỗ gần giống như thật. Rồi những dấu tích về tình yêu của Giáng Hương và Từ Thức như: buồng tắm của Giáng Hương và thư phòng của Từ Thức bằng đá; những bông hoa, quả đào tiên, vầng trăng và có cả những đôi chim thạch nhũ. Đối diện là cảnh là ao bèo gợi hình tượng quê hương trong sự tưởng nhớ của chàng thư sinh Từ Thức...

Cảnh tiếp là một ngã rẽ, một ngả theo tương truyền là đường lên cõi tiên của Từ Thức. Tại đây có quán nghỉ chân bằng đá mà chàng từng nghỉ suốt dọc hành trình và còn đó những mắc treo áo, treo mũ bằng đá. Bên cạnh đường lên tiên là một ngã rẽ hỏm sâu theo đường xoáy ốc vẫn bí ẩn muôn đời nay, nhân dân quen gọi là đường xuống Địa ngục lạ...

Một vòng quanh động, giữa cảnh vật hư ảo đẹp như được vẽ, trong tôi cứ vương vấn mãi một câu hỏi: liệu chàng Thức có trở về được cõi tiên để gặp nàng Hương khi động này đúng thật là cõi tiên.

ĐỖ MẠNH LỰC

Theo Tuoi Tre Online

Mưa rừng Pù Luông, Thanh Hóa

posted May 17, 2012, 2:12 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 2:12 AM ]

Đi Pù Luông mà gặp mưa, đó thật sự là một “thảm họa” cho dân "phượt". Nhưng tôi lại cảm thấy mình may mắn khi đã một lần chinh phục Pù Luông (Thanh Hóa) trong cơn mưa.

Thật sự, khi bắt đầu rẽ vào đường 15C từ chợ Co Lương, chúng tôi không nghĩ mình sẽ phải đối mặt với một chặng đường gian nan phía trước. Thoạt tiên, trời khá dịu mát, thậm chí còn lành lạnh khi chạy xe dưới những tán luồng xanh rợp. Mặt đường rộng rãi, đôi chỗ xe tải chở luồng đánh dấu trên con đường đất hai rãnh sâu hoắm, từng đoạn lại có xe ủi, xe xúc đang lầm lũi phá núi, mở đường.

Xe dừng lại sau một khúc quanh của núi, mở ra trước mặt chúng tôi là cảnh núi rừng hùng vĩ tráng lệ, những bãi cỏ xanh rợp như thảo nguyên, con đường mòn bé xíu và hoa mua tím ngắt hai bên đường.

Chúng tôi gom củi khô và đốt lên một đống lửa nhỏ. Lửa cháy liu riu, gió luồn lên từ bên dưới thung lũng, bay cao hơn những trảng cây bụi và chỉ chực dập tắt ngọn lửa. Khi mọi người định xiên xúc xích để nướng thì gió bất ngờ mạnh lên, những đám mây xám ùn lên từ phía sau núi, lao về phía mọi người như đe dọa. Và mưa trút xuống, bất ngờ, ào ạt, những hạt to rơi lộp độp trên mặt đất, ngay khi tất cả vừa kịp mặc bộ quần áo mưa vào người và trùm kín balô bằng miếng nilông.

Giữa núi rừng, chúng tôi chỉ có một lựa chọn là lên đường. Chiếc xe lao đi trong màn mưa nặng hạt, khi đất chưa kịp nhão nhoét và vội vã đi vào con đường chỉ có đá với cỏ ở Đông Điểng. Dù sao con đường đá vẫn an toàn hơn đường đất trong cơn mưa. Xe rẽ vào một chòi canh để chúng tôi xốc lại đồ đạc và chỉnh đốn áo mưa.

Từ trên chòi cao nhìn xuống, những bản làng Pù Luông chìm trong màn mưa trắng xóa, trảng rừng xanh mượt và ướt sũng, thung lũng lúa cũng xanh và dường như trở nên long lanh hơn.

Mưa bắt đầu ngưng và chỉ còn bay lất phất khi chúng tôi tới được ngã 3 đường vào Kho Mường. Đây là một bản đẹp nổi tiếng với nhiều du khách đi trekking ở Pù Luông với một thung lũng lúa mênh mông, một dòng suối vắt ngang bản và những mái nhà cau cọ thanh bình, êm ả. Hai người dân bản Kho Mường đi ngang nhìn chúng tôi cười và bảo không đi xe máy được đâu, "đi bộ còn khó nữa là xe máy!".

Chúng tôi nhìn nhau. Cảm giác muốn chinh phục trỗi dậy. Kho Mường chỉ cách ngã ba này chưa đến 4km, lẽ nào không làm được. Và chúng tôi quyết định lên xe. Đó là một quyết định liều lĩnh và mạo hiểm.

Đường vào Kho Mường dốc ngược và chật hẹp, một bên là vách núi, một bên là vực sâu, chỉ có cây bụi làm taluy, thứ taluy dễ đánh lừa người ta trong một vài phút kém tỉnh táo. Mặt đất bết lại và trở lên trơn trượt khủng khiếp, chiếc xe bắt đầu "trôi" chứ không còn "đi" nữa. Không trôi dọc mà trôi ngang, khi xuống dốc lúc nào cũng chực lao ra phía mép vực.

Chúng tôi dừng xe đúng đáy một con dốc chữ V và gặp lại hai người dân bản Kho Mường khi nãy. Họ tiếp tục chỉ con đường trước mặt và lắc đầu khuyên không nên đi xe máy vào. Mấy đứa trẻ đang ngồi chơi trên ô cửa sổ nhà sàn tò mò nhìn chúng tôi và chiếc xe dính đầy bùn đất quanh bánh xe.

Thận trọng và hì hục, chúng tôi cũng tới được đỉnh con dốc vào Kho Mường. Phía trước, con dốc sâu ngoằn ngoèo biến mất sau lớp cây bụi lùm xùm, lớp đất sét láng bóng lên. Dò dẫm đi bộ để kiểm tra đường mà cứ giật mình thon thót vì chiếc giày đế gai dày cộp vẫn không giúp chúng tôi di chuyển an toàn, với chính mỗi người chứ không tính đến chiếc xe máy nặng cả trăm cân kia.

Đành chụp vài tấm ảnh Kho Mường từ trên cao, rồi lắc đầu bỏ cuộc. Quay ra chưa được chục mét thì gặp mấy du khách nước ngoài đang đứng nhìn một con xe cào cào nằm đổ ngang đường. Cú ngã có vẻ vừa mới xảy ra, trông khuôn mặt của cô gái có lẽ là hướng dẫn viên khá căng thẳng. Hẳn những trải nghiệm “offroad” Pù Luông trong cơn mưa sẽ là ấn tượng không bao giờ quên trong ký ức họ!

Từ Kho Mường sang Phố Đoàn khoảng 9km. Một cung đường khủng khiếp. Mọi người mất gần cả buổi chiều để vật lộn với chiếc xe và con đường. Dắt bộ, đẩy, giữ xe để không bị trôi, luôn chuẩn bị tinh thần ngã không thể tránh. Mỗi lần chạy qua suối lại phải dừng rửa trôi đám bùn sét bám đầy lốp khiến bánh xe thậm chí không thể quay. Cuối cùng cũng qua được làng Bồng, làng Bá, làng Bàng, thở phào khi thấy Phố Đoàn.

Đưa xe vào sân giếng của nhà văn hóa xã, mấy thanh niên đang tắm gần đó giúp chúng tôi rửa sạch chiếc xe lấm bùn đất.

Qua câu chuyện kể mới biết ngay dân địa phương ở đây nếu trời mưa mà có việc bắt buộc phải đi xe máy, họ sẽ dùng dây xích quấn vào bánh xe, ít ra thì cũng phải có dây thừng. Nếu không, đi bộ sẽ an toàn vừa nhanh hơn vừa đỡ mệt hơn.

8km còn lại từ Phố Đoàn vào Bản Nủa tưởng chừng đơn giản cũng nguy hiểm không kém. Sau hai lần ngã với chiếc xe khá nặng, chúng tôi thật sự muốn bỏ cuộc. Trời đã sập tối, con đường ướt nhẹp và lầy lội. Quay ra không được, đi tới cũng không xong. Bạn tôi thả bao tải đựng con gà sống vừa mua ở Phố Đoàn xuống vệ cỏ, ngồi bệt xuống đất.

Tôi quyết định gọi điện thoại cho người bạn chủ nhà mà cả nhóm sẽ nghỉ lại buổi tối để cầu cứu. Sau khoảng 30 phút anh ra đến bản Hin, nơi chúng tôi đang mắc kẹt với chiếc xe và con đường. Có thêm người trợ giúp thông thạo địa hình và có kinh nghiệm với Pù Luông đường mưa, chúng tôi cũng phải mất thêm gần một giờ nữa mới tới được bản Nủa.

Đêm nay chúng tôi phải ngủ ngon đã. Ngày mai khi trở ra, lúc ấy sẽ lại nghĩ về những con đường Pù Luông sau cơn mưa…

THANH NGUYÊN

Theo Tuoi Tre Online

Huyền thoại biển Hải Hoà

posted May 16, 2012, 11:42 PM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 1:43 AM ]

"Nếu Sầm Sơn có không gian của một thị xã với không khí ồn ào của phố phường thì Hải Hòa có dáng dấp của một làng chài ven biển", bạn Nguyễn Mạnh Đức viết. Xa hơn so với biển Sầm Sơn 25 km về phía nam, nằm gần như sát trục đường quốc lộ 1, biển Hải Hòa là một không gian thuần túy của tự nhiên với nắng, gió, sóng biển, phi lao và cát trắng. Chuyện kể rằng ngày xưa có một đôi trai gái yêu nhau. Một hôm hai người vui chân đi tới tận nơi giáp ranh giữa đất liền và biển cả. Chàng mỏi chân nằm nghỉ rồi thiếp ngủ trên bờ biển lộng gió. Nàng tung tăng đi chân trần, chạy dọc theo mép nước, đùa giỡn với hải âu…

 Bị mê hoặc trước vẻ đẹp thanh tao của nàng, hoàng tử con vua thủy tề tung sóng lên ve vuốt đôi chân trần trắng ngần như ngà voi và dâng tặng nàng những chiếc vỏ sò, vỏ ốc đẹp nhất của đại dương. Người yêu của nàng khi tỉnh dậy đã nhìn thấy cảnh trái lòng đó. Chàng hét lên một tiếng đau đớn, vụt biến thành hàng cây xanh đứng chắn giữa sóng biển, không cho chạm vào người mình yêu. Hãi hùng trước sự việc xảy ra đột ngột, nàng quỳ xuống ôm lấy chân chàng mà khóc. 

Khóc đến đâu, theo nước mắt, người nàng tan chảy thành những hạt cát trắng muốt, quấn quít dưới chân cây. Hối hận và không giấu diếm tình cảm của mình, hoàng tử không ngừng nghỉ dâng sóng vỗ về lên bờ cát trắng và hát duy nhất một bài tình ca rì rào. Đó chính là rặng phi lao, dải cát trắng và muôn trùng sóng biển. Hoang sơ! Đó là điều đầu tiên mà ta có thể cảm nhận được ở nơi đây. Nhưng hoang sơ mà không hoang dại. Có một cái gì đó mộc mạc mà thân thương, ấm cúng đang ở quanh ta. Sau một đêm hát tình ca dập dìu theo từng ngọn sóng, biển Hải Hòa dịu hiền như nàng tiên cá đang ngủ dưới ánh bình minh. 

 Câu chuyện tình xa xưa hiện ra như thực như mơ. Làn cát trắng mịn màng trải dài ra tít tắp, êm ả và bao dung đón nhận những vỗ về rì rào không dứt của sóng biển. Cùng với nó là rặng phi lao còn nguyên sơ mùi nhựa cây đang vươn tay đùa giỡn với gió trời. Từ xanh thẳm của biển khơi chợt hiện về dăm ba cánh buồm nâu, dập dìu trên đầu những con sóng bạc. Tất cả như một bức tranh được vẽ ra từ trong thần thoại. Bất chợt cả không gian vỡ ra bởi tiếng cười giòn giã của những cô thiếu nữ vạn chài, lúng liếng má lúm đồng tiền, vung vẩy gánh đôi thúng mốc ra đón quà của biển. Tưởng như giữa cái trong veo của không gian pha lê ấy, thoang thoảng đâu đây mùi hương của lúa non. 


 Nguyễn Mạnh Đức 
 Theo Vnexpress

1-5 of 5