Biển Phan Rang

Tản mạn Vĩnh Hy, Phan Rang

posted May 17, 2012, 6:28 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 10:22 PM ]

Vĩnh Hy, một vịnh biên nằm trong lòng thung lũng tỉnh Phan Rang, mang vẻ đẹp mộc mạc của một cô gái chưa một lần “mông má” trong thẩm mỹ viện. Chính vì thế mà chúng tôi đã chọn Vĩnh Hy để thư giãn trong những ngày cuối tuần đặc biệt.

Qua những con dốc ngoằn ngoèo trong đêm, Vĩnh Hy đón chúng tôi bằng những ánh đèn le lói của một làng chài bên biển và nụ cười tươi rói của những người dân biển chưa một lần quen.

Sáng - uống cà phê bên cầu cảng, ngồi nhâm nhi tách cà phê đậm đặc dưới tán keo, vùi mười đầu ngón chân vào cát, vươn vai trong cái nắng sớm miền biển, cảm giác đó rất tuyệt. Những con tàu cập bến mang về những thúng cá tươi rói lấp lánh ánh mặt trời và lấp lánh những giọt mồ hôi. Lòng bình yên đến lạ!

Tàu đưa chúng tôi ra đảo, lướt qua những mỏm đá đủ hình thù, những hang yến tối om om, những bè tôm, bè cá và cuối cùng là bãi san hô tuyệt đẹp!

Trưa - ngập trong cái nắng chói chang, ngập trong màu biển và ngập trong tiếng cười giòn. Đảo biển không có nhảy dù, không có canô, không có những hàng quán và không có… rác. Đảo biển chỉ có san hô và những sinh vật biển ngồ ngộ, một quán nhỏ, vài đoàn khách du lịch và… bầy dê đang gặm cỏ. Và một điều ngọt ngào đọng lại trong lòng chúng tôi đó chính là em - cô bé bán đậu phộng. Em đứng chờ chúng tôi ăn xong để gom vỏ đậu đem bỏ, hi vọng hình ảnh đẹp nơi em sẽ không mất khi cơn bão du lịch quét qua nơi đây.

Chiều - lội bộ lên những con dốc thoai thoải và một chiếc cầu treo, tiếng cười của lũ chúng tôi hòa dưới tán xanh của cây rừng. Một con suối nước ngọt mát lạnh vắt ngang khu rừng, đẹp đến nao lòng!

Tối - ngồi nhâm nhi ly bia dưới tán cây trong sân nhà! Chẳng biết hôm nay bia ngọt hay tiếng hát bạn ngọt! Sáng - câu cá và nhâm nhi trà trên bè! Nhìn nụ cười của người chủ bè chợt thấy cả niềm vui của mình trong đó.

Vĩnh Hy đã mang lại cho tôi niềm vui sau một chuyến đi! Niềm vui nho nhỏ khi bạn vỗ vai giới thiệu “đây là thằng bạn thân, thân lắm đó”, niềm vui nho nhỏ khi bạn xoa mớ tóc rối hỏi “Mày vui không?”, niềm vui nho nhỏ khi nghe bạn hát, niềm vui nho nhỏ khi ông lão dân tộc thiểu số tặng vài chùm nho mới hái… Những niềm vui nho nhỏ sẽ đọng mãi trong lòng! Cảm ơn Vĩnh Hy!

Theo THANH ĐIỀN - Sài Gòn Giải Phóng

Chinh phục núi Chúa, Phan Rang

posted May 17, 2012, 5:51 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 10:22 PM ]

Được đánh giá là rừng độc đáo duy nhất và đặc trưng cho hệ sinh thái khô hạn ở Đông Nam Á, vườn quốc gia Núi Chúa (Ninh Thuận) khô hạn nhất nước. Cao 1.039m, thấp hơn nhiều ngọn núi khác nhưng chinh phục núi Chúa không đơn giản, nhất là trong cái nắng Phan Rang.

6g sáng, chúng tôi nhận lương thực cho hành trình ngày đầu tiên. Đêm trước các thành viên phải cân nhắc khá kỹ nên mang theo những gì vì đường khá căng.

Sau hơn 30 phút tham quan bãi Rùa, chúng tôi có mặt ở thôn Đá Hang. Theo máy định vị của anh Nguyễn Sỹ Hùng, nhân viên phòng du lịch sinh thái và giáo dục môi trường vườn quốc gia Núi Chúa, chúng tôi xuất phát ở độ cao 28m. 8g sáng, 14 người chúng tôi cùng ba nhân viên của vườn và hai người mang vác hàng đi thành một hàng dài.

Đoạn đường đầu dốc thoai thoải, khá khỏe cho những đôi chân bước đều. Nhưng đến đỉnh dốc đầu tiên, cao 125m, cả đoàn bắt đầu thở phì phò. Chuối, kẹo, bánh mì... được chia nhau lót dạ cho chặng đường kế tiếp. Những con dốc “mini” đủ làm chúng tôi mệt đứt hơi vì nắng hầm hập trên đầu. May mà có chút gió...

Càng đi đường càng dốc, trời càng nắng nên khi đến một con suối, cả đoàn như reo lên và nhanh nhảu tháo giày, rửa mặt, nghỉ ngơi đôi chút để tiếp tục cuộc chinh phục. Vị thanh thanh ngọt ngọt của trái chòi mòi hái trên đường khá đắc lực cho cơn khát.

15g30, chúng tôi có mặt ở độ cao 695m, cạnh một con suối nhỏ. Dự định nghỉ đêm ở đây đã bị hủy vì trời còn quá sớm và đường còn khá dài, mọi người quyết định đi tiếp. 700, 725, 800m... Trời mát lạnh và bắt đầu đổ mưa. Nhiều đoạn dốc khá cao, chúng tôi phải bò và vịn thật chặt những cây bên đường vì đường khá trơn.

Những tảng đá rộng bên dòng suối nhỏ mát rượi, dưới những tán cây thẳng đứng, to lớn ở độ cao 785m là điểm dừng chân thật lý tưởng. Tại đây, người tìm chỗ mắc võng, nấu cơm, người hong khô quần áo, vớ... Ăn cơm với thịt gà nấu lá giang, thịt kho chả với chén nước mắm dầm nhiều ớt đã làm ấm lòng đoàn hành trình. Mưa vẫn tí tách trên đầu...

Trời lạnh, giấc ngủ đêm chập chờn trong gió. 6g sáng, cả đoàn gọi nhau dậy. Nồi cháo gà, nồi cơm to và nồi mì đã hết nhẵn để  mọi người có năng lượng chinh phục tiếp đoạn đường 254m còn lại. “Đoạn đường sắp tới nhiều vắt, mọi người tranh thủ bôi thuốc nhé”, anh Hùng thông báo. Các thành viên bôi thuốc DEP khắp người: tai, cổ, bụng, tay, chân, vớ, quần áo...

Lại đi. Cỏ tranh bén cào rách mặt, tay chân vì ai cũng quên trang bị bao tay. Mồ hôi như tắm. Chiếc balô như nặng hơn dù chỉ còn vài chai nước. Sau hai trảng cỏ tranh liên tiếp và những đoạn dốc trơn lấy của chúng tôi khá nhiều sức, chúng tôi đã đến độ cao 960m. Còn 79m cuối. Mọi người bắt đầu phát hiện vắt dưới chân.

...“Đến rồi! Hura!”, cả đoàn reo lên lúc 10g05 sáng 18-7 trên đỉnh núi Chúa Anh (hay còn gọi là núi Cô Tuy) sau hơn 20 giờ vượt rừng, vượt đồi dốc... Chúng tôi đo độ cao: 1.039m, ở tọa độ 0296511 - 1297371. “Chúng ta là một trong số những người hiếm hoi có mặt ở đây vì từ trước đến giờ chỉ có một vài đoàn, chuyên gia lên đây nghiên cứu...”, anh Hùng tuyên bố trong tiếng “ồ” lên vui sướng của cả đoàn.

10g30. Chúng tôi bắt đầu chuyến hành trình ngược lại với việc đổ dốc liên tục mà ai cũng chộp được cả bao ếch với đôi chân run bần bật...


VI THẢO

Theo Tuoi Tre Online

Du lịch câu cá ở Phan Rang

posted May 17, 2012, 2:11 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 10:22 PM ]

Cậu tôi sắp về hưu, nhớ quê miền Bắc thường tuyên bố: “Tao về quê”. Nghĩ lúc lại bảo: “Một năm tao về quê sáu tháng, ở đây đi câu sáu tháng. Đi câu hồ, câu suối, câu biển, câu gành, câu xa... ghiền lắm”. Nghe chuyện đi câu thôi cũng đủ ghiền rồi.

Sườn núi Thương Diêm, Phước Diêm, cảng Cà Ná, vịnh Vĩnh Hy, Sơn Hải, xóm 7 Vĩnh Hảo, bãi san hô Mỹ Tân, bãi san hô Thái An là những điểm câu biển, câu ghềnh nổi tiếng. Câu ở biển phải theo con nước; nước lừa, nước ròng cá ít ăn; nước lớn cá ăn nhiều hơn. Phải chọn địa thế để đứng, câu ghềnh đứng dang nắng là chuyện bình thường.

Mê nhất là những chuyến câu đêm. Nhóm câu thường xuất phát lúc 3g chiều, đến nơi nắng đã tắt, cứ thế vừa câu vừa nhậu lai rai xuyên đêm.

Hôm tôi được “bám đuôi” đi câu ở Sơn Hải là một ngày nắng chói chang. Thôn Sơn Hải thuộc xã Phước Dinh, huyện Ninh Phước, cách Phan Rang vài chục cây số về phía nam. Xe theo quốc lộ 1 về hướng Cà Ná, cách Phan Rang khoảng 15km thì rẽ trái ở Phước Nam, rồi chạy thẳng qua Phước Lập, Bàu Ngư xuống Sơn Hải.

Lúc về theo con đường ven biển chạy từ Sơn Hải, Vĩnh Trường, về Từ Thiện, Phú Thọ. Cậu tôi giới thiệu bãi biển Phước Hải, đồi cát Phước Dinh, cây neem đã đem lại màu xanh cho vùng đất được mệnh danh “sa mạc của sa mạc” này.

Ninh Thuận của tôi là đây - những cung đường đầy nắng gió, không khí buổi sớm mát lạnh, bầu trời cao xanh ngăn ngắt, những tán me mùa này lên búp non xanh, xương rồng vợt gai nở hoa hai bên đường đi. Có những đoạn đường bị cắt làm đôi từ trận lụt lịch sử tháng 11-2008, cả đoàn phải đi vòng, đẩy xe lên những dốc cát cao như một con đê khiến “kẻ bám đuôi” ưa mạo hiểm càng thêm khoái chí.

Qua sông Sơn Hải đầy rác, con đường thu hẹp lại đến khi trước mặt chúng tôi chỉ còn là một đồi cát lớn. Bình linh xoan mọc đầy trên cát như những bông hồng xanh biếc. Vượt qua đồi cát, chúng tôi men theo ghềnh đá và chỉ 15 phút sau biển đã hiện ra xanh ngắt trước mặt.

Cuộc câu bắt đầu, còn với tôi là cuộc rong chơi từ ghềnh đá này qua ghềnh đá khác. Trong khi các tay câu nhanh chóng chuẩn bị đồ nghề và ngồi đồng ôm cần từ giờ này qua giờ khác, tôi mê mẩn với phong cảnh biển đẹp mê hồn. Mỗi góc nhìn lại thấy biển hiện lên một vẻ diễm lệ khác nhau. Những bụi ngọc nữ biển mọc lên lúp xúp từ những hốc đá cằn cỗi, hoa trắng lá xanh biếc trong nắng. Trong lùm cây, người ta đặt những chiếc bẫy nhỏ để bẫy loài dông cát.

Ghềnh đá là nơi sinh sống của những con ốc đủ màu, ốc mượn hồn, cua nhiều loại, những con cầu gai giống những chú nhím xù lông nằm lọt thỏm trong hốc đá, vô số cá nhảy có màu da giống như những tảng đá mọc rêu.

Hôm nay là một ngày nước ròng và trong vắt, cả buổi sáng các cần thủ chỉ câu được vài ba con cá hiếu, cá tà ma và cá thia lia, đủ cho bữa trưa dã chiến. Bếp chụm trong một hốc đá, chẳng mấy chốc bữa trưa đã sẵn sàng. Còn phải nói: món cá nấu chua với lá me non và cà chua, ăn cùng với nước mắm ớt đã trở thành một trong những món ngon nhất mà tôi từng được ăn.

Sau bữa trưa, các tay câu nằm nghỉ ngơi trên ghềnh đá. Biển chỗ thì xanh thẳm êm đềm, chỗ thì sóng ào ạt tung bọt trắng. Không gian yên tĩnh lạ lùng, nếu có chú ý lắng nghe cũng chỉ nghe tiếng sóng đánh vào ghềnh đá và tiếng gió thổi qua những khe núi.

Tôi hài lòng núp dưới một hốc đá mát lạnh, ngâm chân trong dòng chảy nước mặn tưởng tượng mình đang thư giãn ở một spa thiên nhiên hạng nhất...

Tháng 9 đến tháng 2 âm lịch hằng năm, mùa gió bấc cũng là mùa câu ghềnh, câu nổi. Khi những cơn bão, áp thấp dồn dập ngoài khơi xa, biển động, cá đổ vào ăn gần bờ, lúc đó đi câu thường thắng lớn. Có những ngày đi câu phải gánh cá về vì xách không nổi.

Mùa này khoái nhất là câu cá dổi, cá năng. Mùa bấc còn câu cá vược, cá kẽm; khi câu vào đàn, một buổi câu được cả vài chục ký. Tháng 3, tháng 4 ta khi gió đông nam thổi, bắt đầu những trận nắng bạc người cùng những trận mưa dữ dội, kéo dài đến tận tháng 8, đi câu không còn cái thú gánh cá về nhưng vào những ngày nước lớn cũng có thể bội thu.

Mùa gió đông nam là mùa câu chìm, câu cá hanh, cá mú, cá hồng, cá bè trang, cá mó, cá trao tráo. Những ngày mưa, ôm cần trong mưa cũng có cái thú riêng.


THU GIANG

Theo Tuoi Tre Online

1-3 of 3