Du lịch Nghệ An


Mưa rừng Pù Mát, Nghệ An

posted May 17, 2012, 2:15 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 2:15 AM ]

Những câu chuyện thực hư tìm trầm, săn thú ở nơi “rừng thiêng nước độc” tây Trường Sơn (Nghệ An) chỉ càng làm tăng thêm trí tò mò và những ngày đầu hè nóng nực chúng tôi đã tìm “giấy thông hành” cùng Pù Mát.

Bốn chúng tôi đã chuẩn bị khá chu đáo cho một chuyến trekking không đơn giản với đủ bếp núc để tự nấu ăn hằng ngày và đủ loại thực phẩm. Cả nhóm rời thị trấn Con Cuông để tiến vào chân Thác Kèm trong khu vực vườn quốc gia Pù Mát bằng xe máy. Thác Kèm cách thị trấn Con Cuông chừng 25km là điểm du lịch hấp dẫn du khách trong và ngoài nước bởi không khí mát mẻ, môi trường trong lành và vẻ đẹp kỳ thú của dòng thác.

Từ chân thác Kèm, có thể lần theo đường mòn để ngắm cảnh núi non hùng vĩ, đi ngược qua thung lũng Khe Bu hoặc leo núi Pu Loong. Nhưng theo chân người dẫn đường đã đi rừng từ 8 tuổi, chúng tôi thực hiện cuộc hành trình theo “tiếng gọi nơi hoang dã” bằng con đường mới.

Lầm lũi cắt ngang con đường nhựa, chúng tôi di chuyển trên con đường mòn nhỏ xíu. Đích nhắm đến đầu tiên là leo ngược lên ngọn thác Kèm.

Thác Kèm là tên gọi của dòng thác cao trên 100m, ngọn thác chính là nơi hợp lưu của hai dòng suối, một dòng nhỏ xuất phát từ đỉnh cao nhất, chảy khoảng 20m thì gặp dòng thứ hai hợp vào và cả hai dòng suối đều đổ nước xuống một địa danh chung gọi là thác Kèm.

Sau hơn 4 tiếng leo ngược dốc đá, đạp chân lên những thảm lá mục, căng ngang rừng Pù Mát, chúng tôi đến điểm nghỉ chân đầu tiên. Khu hạ trại được dựng lên sau 30 phút, mọi người nhanh chóng nhóm lửa để chuẩn bị nấu ăn, đáp ứng nhu cầu mấy cái dạ dày đang sôi réo ùng ục sau một hành trình mệt mỏi.

Trước chuyến đi, thời tiết ở khu vực vườn quốc gia Pù Mát đã nắng to hơn 10 ngày mà đất rừng vẫn trơn như đổ mỡ. Những cây gỗ ướt nhẹp đã thử thách trình độ nhóm lửa của mấy anh nuôi bất đắc dĩ. Phải mất hơn một tiếng bữa trưa với cá khô và thịt hộp mới xong, được bổ sung một ít rau xanh hái trong rừng như lá chân chim, lá mì chính để bữa ăn thêm phần thịnh soạn.

Sau bữa trưa, ba người bạn đồng hành xuống suối câu cá cho bữa chiều với phương châm lấy thức ăn rừng là chính. Thượng nguồn khe Kèm không có các loại cá lớn, chỉ có những con cá nhỏ cỡ ngón tay.

Nhưng rồi điều không mong đợi và lo sợ nhất cũng đến: mưa rừng. Không lãng mạn mà ầm ầm, dai dẳng cả ngày cả đêm, xối ầm ầm qua các kẽ lá và kêu lộp bộp trên những tấm tăng. Mưa đến ngay khi chúng tôi đang chuẩn bị đèn cho chuyến săn ếch và săn cá ban đêm.

Trong đêm mưa, chúng tôi nằm nghe những câu chuyến phiếm, những câu chuyện về rừng của người dẫn đường. Những ký ức vui buồn. Những câu chuyện như thể bước ra từ trong sách, câu chuyện về những người thợ săn, những người đi cội (tìm trầm)...

Sáng, thức dậy trời vẫn lấm tấm mưa. Loay hoay mãi vẫn không thể nhóm lửa vì củi quá ướt, cuối cùng đành nấu mì gói cho bữa sáng bằng bếp cồn.

Trời vẫn mưa. Đi rừng nhiệt đới ngày mưa thật sự luôn là một thử thách khắc nghiệt. Những con đường trở nên trơn nhẫy, sẵn sàng quật đổ tất cả, những con dốc cao, gập ghềnh, trắc trở... cả với những người đi rừng rắn rỏi và đầy kinh nghiệm.

Chúng tôi bàn bạc và phân tích khá kỹ về tình huống, dự đoán những khó khăn sẽ phải đối mặt. Tất cả dọn dẹp nơi cắm trại và quyết định tìm một con đường mòn mới khác con đường hôm trước để trở lại cửa rừng.

Đến chiều, chúng tôi cũng ra được khỏi rừng, bỏ lại sau lưng cơn mưa rừng đã làm chúng tôi lỡ hẹn với rừng già, để lại sau lưng mình lời hứa với những đỉnh núi cao, với con dốc thẳng đứng và những con vắt đang đợi chờ…

MẠNH NGUYỄN

Theo Tuoi Tre Online

Vườn quốc gia Pù Mát - cảnh đẹp xứ Nghệ

posted May 17, 2012, 2:06 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 2:06 AM ]

Trải dài trên ba huyện Con Cuông, Anh Sơn và Tương Dương của tỉnh Nghệ An, Vườn quốc gia Pù Mát là một trong những khu bảo tồn đa dạng sinh học lớn nhất nước ta.

Dưới chân đỉnh Pù Mát có rất nhiều thắng cảnh đẹp như đập Phà Lài, sông Giăng, thác Kèm, rừng săng lẻ... đủ cuốn hút những ai yêu thích thiên nhiên hoang dã.

Khu bảo tồn này có hệ động thực vật rất phong phú, từ các loài cây lấy gỗ như trầm hương, mun, chò, sao... đến nhiều loài thú quý hiếm như voi, hổ, báo, sơn dương, voọc, vượn đen, gấu chó… Do địa hình đa dạng và phức tạp, rừng có nhiều cảnh đẹp rất hấp dẫn. Những cây cổ thụ uy nghi, sừng sững; những loại cây cỏ, rêu, địa y và các loại dây leo chằng chịt làm thành mảng rừng ken dày bí ẩn. Có những loài mọc tận trên đỉnh đá vôi cao chót vót hoặc mọc trên vách đá cheo leo, buông chùm rễ rậm rạp và lạ mắt, lại có những loại cây sống nhờ thân cây khác hay quấn chặt lấy cành cây. Muốn chiêm ngưỡng vẻ đẹp khác nhau của rừng, du khách có thể tản bộ trong rừng săng lẻ, rừng cây lùn hoặc đi thuyền xuôi ngược dòng sông Giăng nước xanh trong vắt. Hai bên bờ sông phong cảnh thiên nhiên rất đẹp với những rặng núi đá cao vút tiếp nối rừng cây cổ thụ nghiêng mình soi bóng nước. Thỉnh thoảng thấy những con kỳ nhông, tắc kè màu sắc sặc sỡ rượt đuổi nhau. Trên các tàn cây, đàn khỉ tinh nghịch nhảy nhót. Vào lúc bình minh, hàng trăm loài chim rừng cùng đua nhau hót rộn rã. Một số du khách thích phiêu lưu còn thuê bè trên sông để câu cá. Cá sông Giăng nướng nhắm với rượu cần chính là đặc sản của núi rừng Pù Mát.

Nếu thời gian thong thả, du khách sẽ có dịp khám phá đời sống của các dân tộc ít người sống trong vùng đệm bằng cách mua tour du lịch nghỉ đêm tại các bản làng. Ngoài việc tìm hiểu những sinh hoạt truyền thống của bà con dân tộc Thái vùng thượng nguồn sông Giăng sống bằng nghề nông và dệt thổ cẩm, khách phương xa được thưởng thức những món ăn dân tộc như cơm lam, cháo chuối, cá mát, gà nướng... Buổi tối, trong ánh đuốc lửa trại, bên chóe rượu cần, đội văn nghệ của bản sẽ mời khách cùng múa điệu Lăm-vông, hát những khúc ca về núi rừng. Không chỉ thế, Pù Mát còn có nhiều dấu tích lịch sử như bia Ma Nhai, thành Trà Lân, hang ông Trạng…

Đang được đầu tư để trở thành điểm đến du lịch sinh thái, tại khu điều hành của Vườn quốc gia Pù Mát hiện đã có hệ thống nhà nghỉ khá tiện nghi, đặc biệt là có khu nhà sàn xây dựng theo kiểu nhà truyền thống của đồng bào dân tộc miền tây tỉnh Nghệ An. Ngoài ra, nơi đây còn có hệ thống nhà bảo tồn phiên bản, quỹ gien động - thực vật, mô hình giới thiệu toàn cảnh về Pù Mát…

Nhật Mai

Theo Thanh Nien Online

Câu mực giữa ngàn khơi

posted May 17, 2012, 1:15 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 1:37 AM ]

Là cái cảm giác hào sảng được lênh đênh trên biển, trên chiếc mủng bé tẹo teo, cùng với ánh đèn vàng ấm ấp của chiếc đèn măng xông với mặt thảm là ánh bạc được dát bởi ánh trăng lung linh. Bạn Đỗ Quang Trung viết.

Cửa Lò (Nghệ An) hẳn đã là một địa danh đã quá quen thuộc với những khách du lịch nhưng có một điều rất thú vị không phải ai đi đến đó đều biết, đó là câu mực đêm. Chỉ cách thành phố Hà Nội tầm 300 km, sau một giấc ngủ đêm trên ôtô, bạn đã có thể về đến một bãi biển xinh đẹp để có thể tận hưởng những cảm giác như thế. Còn nếu bạn là người yêu thích mạo hiểm, hẳn gắn những chuyến đi của mình trên những chiếc xe hai bánh thì bạn có thể đi từ sáng sớm, đến tối là đã có mặt ở biển để cảm nhận không khí mát lành ấy. Biển Cửa Lò, những con sóng to nhỏ cứ vô tình vỗ vào bờ đến khắc khoải.

Biển vẫn xanh và nước thì vẫn cứ trong. Đi trước biển đón những cơn gió, lang thang để cho những vết chân trần in trên mặt cát mịn. Khi cái không khí khô và nóng đến ngột ngạt từ đất liền thổi ra biển nhường chỗ cho làn gió mát rượi từ biển thổi vào thì cũng là lúc màn đêm nhẹ nhàng buông xuống mảnh đất nơi đây. Nhẹ nhàng, khoan khoái cả vùng đất nơi đây vươn mình đón những làn gió tươi mới, không gian tĩnh lặng và yên bình. Có lẽ cũng vì vậy mà đi trước biển đêm lòng người bao giờ cũng dịu lại. Thiên nhiên có lẽ cũng không quá hà khắc với nơi này. Bởi bù lại cái không khí khô với gió Lào, cảnh sắc nơi đây cũng có thể làm say đắm bao người yêu biển.

Tôi lang thang suốt ngày trời dưới cái nắng chói chang của một tỉnh miền Trung. Cái nắng nơi ấy đã làm da tôi đen sạm và cái không khí khô khiến mũi tôi sụt sùi. Sau một ngày trên quãng đường dài, quay trở lại biển cũng là lúc trăng vừa mới nhô lên. Ngỡ ngàng, tôi không biết mình tỉnh hay mơ. Mặt trăng sao mà đỏ rực đến thế, hay bây giờ đã là bình minh. Khi mà lý trí thắng được cảm xúc thì tôi mới cho phép trả lời với mình rằng trăng ở đây là thế. Cứ như thế, tôi mơ màng nhìn trăng dần lên cao, rồi bất chợt lại nhận ra trăng đang trở lại cái màu bàng bạc mà tôi vẫn thường thấy. Ánh trăng khi đó lại trải mình dài trên biển như một dài lụa mềm lấp lánh. Xa xa, tôi lại thấy những đốm sáng vàng lững lờ trên biển, dải sáng dài ấy làm tôi nhớ đến những chiếc đèn lồng treo dọc theo những căn nhà trên phố cổ.

Đẹp đến lạ thường! Đến khi hỏi ra tôi mới biết, đó là những chiếc mủng mà người dân nơi đây dùng đi câu mực. Câu mực trên một chiếc mủng mà đường kính có vẻn vẹn một sải tay. Khi hỏi những người dân quanh đó thì có thể thuê những người câu mực chở mình ra để câu cùng họ. Mỗi chiếc mủng như vậy có thể chở đến 6 người kể cả người cầm lái. Người dân ở đây điều khiển chiếc mủng chỉ duy nhất một mái chèo, cứ thế họ lênh đênh mãi ngoài xa. Và rồi, chúng tôi thuê một chiếc mủng và bắt đầu cho “cuộc hành trình” nhỏ theo chân họ. Những con sóng vẫn cứ dập dềnh khiến chiếc mủng cứ thế lên xuống theo mỗi đợt thủy triều, người chèo lái bước xuống kéo chiếc mủng ra xa bờ thêm tý nữa. Ngoài xa, những cơn sóng đã nhẹ dần, người chèo lái bước lên chiếc mủng và bắt đầu dùng những động tác khéo léo đưa chúng tôi đi.

Trăng đã lên cao, ánh trăng phản chiếu lên “tấm gương” rộng một màu bàng bạc. Chúng tôi cứ lênh đênh mãi theo cái dải bàng bạc ấy. Khi đã khá xa bờ, người lái chiếc mủng bắt đầu thả chiếc neo nhỏ xuống và bắt đầu cho việc câu mực. Chú cũng nói, đêm sáng trăng như này sẽ câu được ít mực hơn. Tôi hỏi tại sao thì chú bảo câu được mực là nhờ chiếc đèn măng xông này để thu hút bọn chúng đến. Sáng trăng như thế sẽ làm lũ mực tản ra. Rồi chú bắt đầu kéo cho chiếc đèn sáng dần lên, tôi hồi hộp vì chỉ lát nữa thôi là tôi sẽ có thể câu được những chú mực đầu tiên ngay trên chiếc mủng này, ngay giữa đại dương mênh mông.

Câu mực không cần dùng mồi, chỉ là chiếc cần ngắn với chiếc lưỡi lục. Tiến về bên sát với chiếc đèn, ánh đèn hắt lên mặt biển một màu vàng ấm áp. Chú đưa tôi chiếc cần và chỉ cho tôi cách để làm sao có thể câu được mực. Đầu tiên, tung lưỡi câu ra xa rồi dần dần giật giật chiếc lưỡi lên, trong lúc đó phải thu dây lại. Sau vài lần như thế, tôi bỗng thấy con gì trắng trắng nổi lên mặt biển, tôi hét lên “có phải con mực kia không chú?”. Chú nói đúng rồi, rồi dùng chiếc vợt vớt chúng lên và cho vào chiếc xô.

Những chú mực này chỉ to hơn đốt ngón tay cái một tẹo, tôi băn khoăn hỏi vậy những con mực to mà ta vẫn thường ăn thì câu ở đâu. Hóa ra, những chú mực ấy được bắt ở xa bờ với thuyền và lưới còn câu mực ở gần bờ thế này chỉ là những con mực với kích cỡ như vậy. Thuyền cứ dập dềnh và những chiếc lưỡi câu cứ thả xuống rồi kéo lên hy vọng với một xô sẽ đầy ắp mực. Bỗng dưng tôi nghe ở xa xa có tiếng hát vọng lại từ một chiếc mủng khác, tiếng hát ấy hào sảng tan ra giữa trời.

Tôi quay lại nhìn về phía ánh trăng và cất cao tiếng hát… Chú đưa chúng tôi quay về sau hơn nửa tiếng lênh trên cùng sóng nước. Chỉ với hơn mười chú mực con trong chiếc xô cùng một đêm sáng trăng, tôi cứ luyến tiếc mãi và cố tận hưởng những phút cuối cùng trên chiếc mủng giữa đại dương mênh mông. Ánh đèn ấm ấp, đêm trăng huyền ảo, cảnh những chú mực nổi lên mặt biển theo chiếc lưỡi câu và tiếng hát hào sảng đã làm tôi mê đắm. Tôi cứ miên man mãi đến khi cập bờ lúc nào chẳng hay, chia tay chú tôi vẫn không quên lưu lại tấm hình kỷ niệm.

Rồi chú lại đem những chú mực tươi đó bán cho những nhà hàng gần đó và tiếp tục quay trở ra biển với “hành khách” mới… Sẽ thật không trọn vẹn nếu bạn đi ra biển mà không lênh đênh trong đêm để có thể tận hưởng cái cảm giác tuyệt vời ấy. Cái cảm giác mình thật nhỏ bé giữa biển cả bao la, cái cảm giác được ôm cả mặt trăng vào lòng. Yên bình và đẹp đến diệu kỳ.


Đỗ Quang Trung

Theo Vnexpress

1-3 of 3