Biển Mũi Né

Bãi biển Mũi Né gần làng chài cách Phan Thiết 22km về phía Đông - Bắc. Đến đây, du khách, ngoài tận hưởng không khí trong lành, vẻ đẹp của một bãi biển miền Trung, còn có thể nghỉ chân tại các resort có cảnh quan tuyệt đẹp, tham gia các trò thể thao mạo hiểm hay mua và thưởng thức trực tiếp các loại hải sản do ngư dân đánh bắt với giá rẻ. Mũi né thường được mênh danh là “quê hương” của Resort.

Chuyện ghi ở Hòn Rơm

posted Jun 16, 2012, 9:33 PM by An Bui   [ updated Jun 16, 2012, 9:33 PM ]

Lâu nay, khu du lịch Hòn Rơm (TP Phan Thiết) là nơi du lịch dã ngoại bình dân nổi tiếng của tỉnh ta. Nhưng ở đây cũng nhận được rất nhiều sự phản ánh của du khách về chất lượng phục vụ và vệ sinh môi trường. Tết Nguyên đán vừa qua tôi cùng một vài người bạn đi “du xuân” tại đây mọi việc đang được biến chuyển tốt hơn…

Mùng 3 tết, nơi đây đông nghịt người, khách trong tỉnh đến đây tắm biển, khách tỉnh khác đến đây ăn hải sản, trượt cát… tiếng trẻ con nô đùa vang vang. Dừng xe tại khu du lịch Hòn Rơm 2, cô nhân viên lễ tân tên Phượng đã đứng đợi tự bao giờ. Nụ cười, ánh mắt, cả cái sự nhiệt tình của cô khiến nhiều người trong đoàn “ngỡ ngàng”. Không ngạc nhiên sao được, khi cách đây chỉ một năm chúng tôi đến đây nhưng là hai cách đón tiếp hoàn toàn khác. Lúc đó, lễ tân là một cô gái cũng khá trẻ lại muốn “ già trước tuổi”. Từ khi gặp cho đến lúc trả phòng cô chỉ hỏi chúng tôi đúng 3 câu: Anh đặt phòng chưa? Cho em mượn chứng minh nhân dân và anh chị theo em đi nhận phòng. Bên cạnh sự “kiệm lời” thì vẻ mặt của cô cũng khá nghiêm nghị khiến chúng tôi có cảm giác cô không phải là nhân viên trong ngành du lịch.

Lần này thì khác, trước khi đi chúng tôi có điện thoại báo trước cho Phượng. Đi du xuân nên chúng tôi cũng chẳng vội vàng lắm, cứ tà tà ngắm cảnh đồi cát cây cối hai bên đường…. “ Với tốc độ này, chắc chắn chúng ta sẽ phải tự tìm lễ tân”, Việt – người cùng đi với chúng tôi kết luận. Gần một tiếng sau chúng tôi “cán đích”, cô lễ tân trẻ vẫy tay chào. Một nụ cười niềm nở, một vài câu hỏi xã giao của Phượng làm chúng tôi có cảm giác mình đang ở một khu resort cao cấp chứ không phải khu du lịch bình dân. Phượng tâm sự: “ Ngày tết, lượng khách đến đây tăng đột biến nên áp lực công việc với chúng em nặng hơn rất nhiều. Cũng vì vậy nhiều đồng nghiệp bị “ đuối” dẫn đến cách ứng xử với du khách chưa được tốt. Nhưng năm nay nhân viên chúng em được Ban giám đốc nhắc nhở khá nhiều về phong cách phục vụ nên tình trạng đã được cải thiện đáng kể”.

Theo quan sát của chúng tôi, không chỉ phong cách phục vụ mà cả cảnh quan môi trường cũng tốt hơn. Nhân viên các khu du lịch ở đây thường xuyên dọn dẹp tạo cảnh quan luôn mới cho khuôn viên. Tại chợ hải sản nằm phía cuối bãi, rác được thu gom lại một nơi, hàng quán được sắp đặt có hàng lối không còn ngổn ngang vỏ hải sản, lon nước ngọt như những năm trước. Chị Hà một tiểu thương bán hải sản ở đây cho biết: “ Càng ngày, ý thức bảo vệ môi trường của du khách càng nâng lên. Bên cạnh đó chúng tôi cũng ý thức được “ bảo vệ môi trường chính là bảo vệ cuộc sống và thu nhập của chính mình”. Dương, du khách ở TP. Hồ Chí Minh tỏ ra khá ngạc nhiên với việc được tắm biển mà không phải mua vé, ăn hải sản ngay tại bờ biển ở Hòn Rơm. “Chắc chắn năm sau em sẽ rủ bạn em ra đây để xả stress”, Dương vui vẻ nói.

Chúng tôi rời khu du lịch Hòn Rơm khi mặt trời nghiêng về phía đồi cát, không khí ấm hơn khi nhiều du khách đến đây để ngắm hoàng hôn. Từng đôi từng đôi ẩn hiện trong ánh nắng cuối ngày làm tôi chợt thấy thật bình yên.


Báo Bình Thuận

Về với Bàu Trắng khu Lê

posted Jun 8, 2012, 8:36 PM by An Bui   [ updated Jun 8, 2012, 8:36 PM ]

Rời khỏi Phan Thiết trên con đường du lịch Hàm Tiến – Mũi Né nổi tiếng của Bình Thuận khoảng chừng 20 cây số về hướng Đông sẽ đến với khu kháng chiến Lê Hồng Phong.

Khu Lê hiện nay có hai xã Hồng Phong và Hòa Thắng thuộc huyện Bắc Bình. Ðây là vùng đất được xem là một trong nơi khô hạn nhất Việt Nam, cao hơn mặt biển khoảng 200m nên không thể đào giếng, cộng thêm độ bốc hơi nước cao do sức nóng từ các động cát trải dài. Trừ xã Hòa Thắng nằm sát biển may mắn có được nước ngọt từ Bàu Ông và Bàu Bà.

Nhắc tới khu Lê, người ta thường nhớ con dông, hiện là mốn ăn ưa thích của mọi người và đã có mặt tại các nhà hàng khắp vùng du lịch Cà Ná, Hòn Rơm, Mũi Né, Hàm Tiến, thành phố Phan Thiết và các tỉnh thành khác như: Nha Trang, Ðà Nẵng, Hà Nội… Có nơi còn đặt cho con dông Bình Thuận những cái tên thật kêu là “Rồng đất”, “Thần sấm” hay “Khủng long”. Thịt dông ăn ngon nên các đầu bếp có thể chế biến được nhiều món rất khoái khẩu như: dông nướng, dông lột da chiên dòn, xào lăn, bằm chiên chả, chiên bơ, nấu cà ri, trộn gỏi, nướng chao....

Đến khu Lê không thể quên được Bàu Ông - Bàu Bà bao quanh bởi các động cát trắng cao vút. Hồ nước này rất sâu, tại đây nhờ sự hiện diện của nước, nên có sự sống và cây xanh, dân quanh vùng ngoài sử dụng nguồn nước, đánh bắt hải sản trong hồ, ven bờ hồ còn trồng nhiều dưa hấu để ăn và bán. Ngoài ra còn có sen mọc phủ kín hai mặt hồ, vì vậy người ta gọi Bàu Trắng hoặc Bàu Sen.

Ngoài tận hưởng không gian trong xanh với nắng vàng trải dài và trên mặt Bàu những nụ sen hồng nở e ấp trong gió. Khi bình minh còn chưa ló dạng vào những đêm trăng tròn, đi trên những đồi cát ở vùng này mới thấy được vẻ đẹp huyền ảo mà thiên nhiên đã ưu ái ban tặng cho khu Lê.

Đây cũng là một trong những địa điểm du lịch thu hút khách tham quan rất đông vào mùa hè. Du khách tới đây hóng mát và dạo vòng quanh đồi cát trắng bằng những chiếc mô tô chạy trên cát và trượt cát. Tuy nhiên, tại đây chưa có khu du nghỉ dưỡng, cũng như các loại hình dịch vụ lưu trú khác để thu hút khách tham quan.


Nam Phương
Theo báo Bình Thuận

Mũi Né - “thiên đường nghỉ dưỡng”

posted Jun 8, 2012, 8:34 PM by An Bui   [ updated Jun 8, 2012, 8:34 PM ]

Mũi Né không còn xa lạ đối với người dân trong nước, mà cả các nước trên thế giới đều biết đến vùng biển xinh đẹp và thơ mộng này.

20 năm… làng chài

Sự kiện nhật thực toàn phần (24/10/1995) đã hấp dẫn hàng chục ngàn người đến thành phố Phan Thiết xem hiện tượng thiên nhiên kỳ thú. Từ những làng chài yên ả bên bờ biển xanh, địa danh Mũi Né - Phan Thiết nhanh chóng trở thành điểm đến hấp dẫn khách du lịch trong và ngoài nước. Đặc biệt, chỉ trong vòng 5 năm trở lại đây, thành phố biển Phan Thiết với điểm nhấn Hàm Tiến - Mũi Né - Hòn Rơm đã được du khách xa gần gọi một cách lãng mạn là thiên đường nghỉ dưỡng - Thủ đô Resort. Gần 17 năm qua, trong điều kiện có rất nhiều khó khăn nhưng Bình Thuận đã tập trung mọi nguồn lực để đầu tư phát triển du lịch. Vai trò, vị trí của du lịch ngày càng nâng lên, thể hiện là ngành kinh tế mũi nhọn của tỉnh, góp phần quan trọng trong khai thác có hiệu quả tài nguyên đất đai, lao động, thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội của địa phương.

Diện mạo du lịch Bình Thuận hôm nay có dáng dấp của một khu du lịch tầm cỡ quốc gia với nhiều loại hình, từ nghỉ dưỡng, giải trí, dưỡng bệnh, hồi phục sức khỏe; du lịch sinh thái, tìm hiểu môi trường thiên nhiên, đến giao lưu với các nền văn hóa, dân tộc khác nhau; du lịch tín ngưỡng, tôn giáo, nghiên cứu, tìm hiểu lịch sử, văn hóa, lễ hội, các di tích lịch sử - văn hóa, phong tục tập quán, các làng nghề truyền thống. Cạnh đó còn có du lịch kết hợp với thăm hỏi, đoàn tụ, lễ tết, nghỉ ngơi; du lịch kết hợp với thể thao, hội hè; du lịch MICE, ngoại giao, văn hóa nghệ thuật, nghiên cứu thị trường, hội chợ, triển lãm, giao dịch, buôn bán; du lịch chất lượng cao của giới doanh nhân như chơi golf, các môn thể thao biển.

Làng chài nghèo ngày nào với hình ảnh ngư dân mỗi sáng kéo lưới ven bờ, nay “bừng sáng”. Từ 10 cơ sở lưu trú (CSLT) năm 1995 đến năm 2011 toàn tỉnh đã có 186 CSLT đang kinh doanh với 7.541 phòng. Trong đó, các cơ sở lưu trú đạt chuẩn 4 sao (14 cơ sở với 1.390 phòng), 3 sao (11 cơ sở với 799 phòng), 2 sao (29 cơ sở với 1.316 phòng)...

Những con số ấn tượng

20 năm tách tỉnh và gần 17 năm phát triển du lịch, các dịch vụ kinh doanh lữ hành, hướng dẫn du lịch từng bước phát triển. Hiện có 31 đơn vị hoạt động kinh doanh lữ hành. Cả thành phố tươi trẻ bừng dậy sức sống cộng hưởng của du lịch, những dịch vụ ăn uống, mua sắm và các dịch vụ khác phục vụ du khách.

Du lịch đã tạo việc làm ổn định cho hơn 10.000 lao động. Các chỉ tiêu du lịch từ năm 1995 đến nay đều đạt và vượt kế hoạch đề ra; thời gian lưu trú của khách dài hơn, quay lại nhiều hơn; doanh thu du lịch và các khoản nộp ngân sách từ du lịch tăng trưởng ở mức cao. Nếu giai đoạn từ năm 1995 - 1999, chỉ thu hút từ 53.000 - 345.000 lượt khách, doanh thu từ 30,66 tỷ - 99 tỷ đồng, khách quốc tế 5.300 - 28.000 lượt; thì đến năm 2011 là 2.804.500 lượt khách, doanh thu 3.351,462 tỷ đồng, khách quốc tế 300.550 lượt khách. Lượng khách du lịch đến tỉnh tăng trưởng ổn định, khách quốc tế tăng từ 13 - 15%/năm, doanh thu du lịch tăng bình quân 36,9%/năm.

Hiện nay, Bình Thuận vẫn là một trong những địa phương có sức hút mạnh mẽ các nhà đầu tư về du lịch. Trên 410 dự án du lịch còn hiệu lực. Các dự án đầu tư không chỉ tập trung ở thành phố Phan Thiết, mà đã mở rộng đến vùng ven biển La Gi, Tuy Phong, Hàm Tân, Hàm Thuận Nam… Thương hiệu Hàm Tiến - Mũi Né - Hòn Rơm ngày càng nổi tiếng, du lịch Bình Thuận đã khẳng định con đường phát triển. 20 năm - một chặng đường không phải dài nhưng là dấu ấn phát triển của ngành du lịch Bình Thuận.

QUANG NHÂN
Theo báo Bình Thuận

Muine Bay resort hiện đại với một thoáng hương Chăm

posted Jun 8, 2012, 8:24 PM by An Bui   [ updated Jun 8, 2012, 8:24 PM ]

Khu nghỉ dưỡng Muine Bay resort (khu phố 14, phường Mũi Né, TP. Phan Thiết) do Công ty CP Bến Thành - Mũi Né làm chủ đầu tư đã chính thức đón khách với nhiều dịch vụ phong phú, ngay sau lễ khai trương vào sáng 21/12/2010.

Khu du lịch sinh thái cao cấp này xây dựng và quy hoạch từ ý tưởng rất độc đáo là “Một thoáng hương Chăm”. Không gian xanh, lối kiến trúc, thiết kế nội thất, phong cách trang trí, hệ thống dịch vụ, trang thiết bị đều phảng phất những nét rất riêng của văn hóa Chăm.

Tọa lạc cạnh vịnh Mũi Né xinh đẹp và trông ra Hòn Lao hoang sơ giữa biển xanh, Muine Bay resort gồm 105 phòng nghỉ theo tiêu chuẩn 4 sao, 2 khu nhà hàng, khu dịch vụ và nhất là chuỗi nhà kiểu Bungalow rất lạ bởi thiết kế biến tấu từ kiến trúc tháp Chăm huyền bí. Xen kẽ những mảng xanh của cỏ cây, thác nước và lối đi là hệ thống dịch vụ, giải trí hoàn hảo. Đó là hồ bơi với hình dáng rất lạ rộng 860m2 gắn với Pool bar (quầy bar hồ bơi); là 2 sân tennis trang thiết bị hiện đại; sân tập golf mi ni; khu vui chơi dành cho thiếu nhi.

Ông Nguyễn Văn Khoa, chủ đầu tư, cho biết: “Tiếp theo khu nghỉ dưỡng Muine Bay Resort, phần 2 của giai đoạn đầu sẽ được đầu tư xây dựng. Bên cạnh hoàn thiện toàn bộ hệ thống dịch vụ trên Hòn Lao, khu nghỉ dưỡng sẽ có thêm khối Building 100 phòng tiêu chuẩn seaview, khu nhà hàng biển, trung tâm hội nghị sức chứa 400 khách, hệ thống công viên, khu giải trí. Và đến năm 2015, khu nghỉ dưỡng Muine Bay resort hoàn chỉnh còn có thêm khu Villas biển cao cấp và bến du thuyền quốc tế với quy mô neo đậu cùng lúc hàng trăm du thuyền, thuyền buồm. Khi hoàn thành, Muine Bay resort sẽ là một điểm nhấn đẹp góp phần làm tăng chất lượng và số lượng dịch vụ cho thương hiệu du lịch biển Mũi Né…”


ĐÌNH HÒA
Theo báo Bình Thuận

Lạ, quen... Mũi Né

posted Jun 8, 2012, 7:44 PM by An Bui   [ updated Jun 8, 2012, 7:44 PM ]

Hơn 10 năm, khu du lịch Hàm Tiến - Mũi Né được du khách gần xa yêu thích bởi vẻ đẹp hoang sơ của nó. Sự yêu mến ấy, được truyền nhau với những tên gọi “Thủ đô resort”, “Pu khet” của Việt Nam và hơn thế là “Thiên đường du lịch”…

Lạ, quen... đồi cát

Được tạo hóa ban cho một vị thế hết sức đặc biệt, một bên là biển trong xanh bốn mùa với những vườn dừa mát mẽ. Phía bên này con sóng là trùng điệp những đồi cát dài nối tiếp, uốn khúc mang nhiều hình thù, dáng dấp huyền hoặc như tranh theo từng cơn gió. Thế nhưng chính thời điểm khai thiên ấy, có mấy ai nhìn “tận” vẻ đẹp bí ẩn của Mũi Né – Hòn Rơm. Đến một ngày, nàng “công chúa” mê ngủ bất chợt bị đánh thức bởi một sự kiện hết sức quan trọng: Nhật thực toàn phần. Chính ngày 24/10/1995, là cột mốc quan trọng cho quá trình đi lên của cả khu vực Hàm Tiến - Mũi Né.
Du khách đã đến, tìm hiểu và khám phá và dần dần mọi nguời biết đến Đồi cát. 

Đồi cát là nơi hội tụ của những cồn cát lớn nhỏ, cao thấp nối liền nhau uốn khúc, thậm chí có nơi trũng xuống tạo thành một lòng chảo. Đồi cát hôm nay vẫn thế, nhưng không còn cao ngất ngưỡng như ngày trước. Dù biết rằng, Đồi cát vẫn còn đấy, chẳng mất. Chúng chỉ theo gió di chuyển từ nơi này sang nơi khác, hoặc theo bước chân du khách tràn xuống tận mép con đường nhựa được tu bổ, nâng cấp sáng loáng trong những năm trở lại đây. Cũng phải. Bởi nếu không nâng cấp, không có du khách từ mọi miền đến đây chiêm ngưỡng thì chắc gì nó được biết đến. Và hàng ngàn dân địa phương thoát cảnh nghèo khó. Những đứa trẻ trước chỉ chăn bò quanh năm, nay chí ít cũng được đi đến trường một buổi. Chúng có thêm việc làm bằng cách cho thuê tấm trượt cát để kiếm sống và phụ giúp gia đình. May mắn hơn, bọn trẻ ở những xóm động, xóm chài được tiếp xúc với biết bao du khách đủ mọi quốc tịch. Rồi tiếng Anh, tiếng Pháp, Hoa, Nhật… đủ cả. Chúng nói thao thao, dù ngọng nghịu thứ tiếng bồi học lõm mà những người khách tốt bụng dạy cho.
Đồi cát còn là nơi bảo bọc cho nhiều gia đình lam lũ. Có thể, chục năm về trước mỗi buổi chợ phụ thuộc ít nhiều vào thành quả đi chài của chồng, của con. Thế rồi, những gánh tàu hũ, chè, nước mát lần lượt xuất hiện trên đồi cát. Không thể giàu từ đôi quang gánh ít ỏi, nhưng chính đồi cát lại là nơi cưu mang cho nhiều hộ gia đình nơi đây.

Điểm nhấn resort

Nói đến du lịch Hàm Tiến – Mũi Né, mà chỉ nói đến đồi cát là thiếu sót. Góp phần cho diện mạo Mũi Né khang trang và đẹp hơn chính là nhờ sự xuất hiện của hàng loạt resort. Theo thống kê của Sở du lịch, tính riêng khu vực Hàm Tiến – Mũi Né ít nhất 50 resort đang hoạt động Pandanus, Năm Châu, Bốn Biển, Sài Gòn Mũi Né, Romana, Palmira, Coco Beach, Sea horse... Chưa kể, hàng lọat dự án đang được thẩm định, thi công tại khu vực này. Quá lớn. Nói “Thủ đô” resort cũng không ngoa, bởi chưa kể nhà nghỉ, khách sạn, Night Club, Bar, rồi nhà hàng từ Âu đến Á cũng xuất hiện theo để đáp ứng nhu cầu của du khách. Nhiều resort trở thành niềm tự hào của những nhà đầu tư du lịch, một Pandanus với 9,7ha nằm ven biển hay một Romana rộng 4ha với số tiền đầu tư lên đến 100 tỷ đồng. Resort này bước đầu đã đi vào hoạt động, bên cạnh một phần của dự án đang tiếp tục thi công. Và theo như lời của Sonny Son - giám đốc điều hành Romana resort khẳng định: “mục đích của chúng tôi là hướng Romana trở thành resort 5 sao đầu tiên ở Mũi Né”.
Sự có mặt của những resort không chỉ góp phần quan trọng vào sự phát triển du lịch, mà còn giải quyết việc làm cho lao động địa phương. Đây là điều đáng mừng, nhưng ngược lại trong môi trường cạnh tranh đầy toan tính thì quy luật đào thải chắc chắn xảy ra, nếu nguồn nhân lực địa phương không đủ khả năng đáp ứng. 

Hơn 400 tỷ đồng là nguồn thu của ngành du lịch trong 6 tháng đầu năm 2006, cũng chứng minh ngành du lịch của địa phương có những bước đi đúng đắn. Lượt khách đến tham quan nghỉ dưỡng đã tiến đến ngưỡng 800.000, trong số ấy lượng khách quốc tế chiếm 10%. Nhưng chính điều này đã đặt ra nhiều vấn đề mang tính chiến lược hơn cho ngành du lịch. Ông Ngô Minh Chính – Giám đốc Sở Du lịch đã thẳng thắn nhìn nhận: “Muốn du lịch tỉnh nhà phát triển, phải gắn với những giải pháp mang tính bền vững. Đó là môi trường đầu tư, môi trường tự nhiên và môi trường xã hội”. Ông đặc biệt quan tâm đến vấn đề môi trường tự nhiên và môi trường xã hội. Theo ông, đây là hai giải pháp cực kỳ khó khăn, bởi một phần tác động trực tiếp đến môi trường tự nhiên, rác thải, ô nhiễm sẽ là rào cản cho sự phát triển du lịch. Bên cạnh đó, giữa một địa phương du lịch thì trách nhiệm, nhận thức của người dân càng phải được nâng cao. Muốn thay đổi tập tục một địa phương chuyển từ kinh tế biển sang kinh tế du lịch, hiện đại bắt nhịp với các nước, cần cả một quá trình. Với những gì hiện tại đang có, giao thông, cơ sở vật chất khang trang, chính quyền địa phương tạo mọi điều kiện thì nỗi lo về nhân lực, ý thức trách nhiệm của một ngành du lịch non trẻ, không hẳn là không có cơ sở.

Thế Nhân
Theo báo Bình Thuận

Seahorse nơi bình yên tìm thấy

posted Jun 8, 2012, 7:38 PM by An Bui   [ updated Jun 8, 2012, 7:38 PM ]

Seahorse Resort & Spa đang là điểm sáng trên bản đồ du lịch Bình Thuận. Nhiều người biết đến Seahorse chưa hẳn bởi vị trí đắc địa tại “thủ đô resort của Việt Nam” (Hàm Tiến - Mũi Né - thành phố Phan Thiết). Phần lớn khách đến đây nghỉ dưỡng là người nước ngoài và thật sự có ấn tượng ngay từ lần đầu tiên. Và rồi những dịp trở lại sau đó, là mỗi lần họ tìm thấy sự bình yên đích thực giữa thiên nhiên với biển xanh - cát trắng - nắng vàng…

Hơn 100 phòng nghỉ được khách đặt kín chỗ từ cuối năm 2006 đến tháng 11/2007 cũng gợi cho mọi người điều gì đó. Một khu du lịch bình dân, hay một địa chỉ nghỉ dưỡng “thất thời” đang chiến dịch khuyến mãi rầm rộ để hút khách? Nếu không, thì đây quả là một thương hiệu đã được khẳng định trong ngành du lịch ở khu vực. Đúng như thế, Seahorse Resort & Spa đang nổi lên như một điểm sáng, thu hút rất đông du khách khắp nơi. Dù rằng nơi đây giá phòng không hề rẻ: thấp nhất 66USD, cao nhất 200USD!

Thiết kế trong khuôn viên rộng 2,5ha trên tuyến du lịch trọng điểm Hàm Tiến – Mũi Né, Seahorse lúc nào cũng tươi tắn một màu xanh dịu mắt. Có lượng khách ổn định quanh năm với công suất sử dụng buồng phòng đạt 80 – 90%, nhưng chốn này vẫn luôn thường trực sự bình yên thường thấy. Bởi đến Seahorse phần lớn là khách châu Âu, nên họ có cách thư giãn rất riêng. Được đón những tia nắng ấm giữa mùa đông, ngắm những lối nhỏ đầy ắp cỏ hoa và lắng nghe tiếng sóng vỗ đều thì không gì bằng. Còn đối với số ít khách nội địa người ta đến đây cũng vì tránh cái bề bộn, ồn ào của nhịp sống công nghiệp hiện đại. Và dường như họ đã tìm lại những ngày thanh thản hiếm hoi, hoặc cho nhau quãng thời gian riêng tư ngắn ngủi giữa khung cảnh thiên nhiên lãng mạn…

Thế nhưng trong những ngày Tết Đinh Hợi sắp đến, sự bình yên thường nhật ở Seahorse sẽ bị khuấy động đôi chút. Song điều này đã được 200 khách (90% là người nước ngoài) hưởng ứng, vì đó là thời gian đón Tết cổ truyền của Việt Nam. Từ 6 giờ tối ngày 16/2/2007, chương trình đón giao thừa được bắt đầu với những tiết mục ca múa nhạc dân tộc đặc sắc, giới thiệu đến du khách quốc tế. Tiếp sau đó, mọi người cùng dự tiệc ẩm thực Việt bên bàn thờ tổ tiên với mâm ngũ quả, mâm cơm, gà luộc… Hương vị ngày Tết cũng không thiếu bánh chưng, dưa hành, giò chả và cả măng kho – món ăn đặc trưng của người Bình Thuận chỉ có trong ba ngày Xuân. Sáng ngày mùng một Tết (17/2), không khí có phần sôi động hơn với các tiết mục múa lân chúc Tết, biểu diễn võ thuật cổ truyền, viết thư pháp trên giấy dó theo yêu cầu của du khách… tất cả các hoạt động nói trên đều được Seahorse ghi hình và tặng mỗi du khách 1 VCD làm kỷ niệm. Dĩ nhiên theo phong tục người Á Đông, mỗi em bé còn được nhận bao lì xì mừng tuổi nhân năm mới…

Thời gian lưu trú của khách du lịch tại Seahorse khá dài, trung bình từ 7 – 10 ngày. Do vậy trong năm 2007 này, khu du lịch sẽ đa dạng các loại hình dịch vụ để khách không chán. Đó là tổ chức cho khách “dấn thân” vào các làng nghề ở địa phương. Hay hướng dẫn môn Taichi (như tập dưỡng sinh), Yoga, dạy tiếng Việt, tiếng Anh… cho khách có nhu cầu. Phương châm hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp là tạo cảm giác thoải mái nhất nhưng tuyệt đối an toàn cho du khách tại chốn bình yên Seahorse. Thực tế cho thấy, lượng khách quay lại Seahorse lần thứ hai trở lên chiếm tỷ lệ đến 30% - một con số quá ấn tượng mà doanh nghiệp nào khi kinh doanh dịch vụ du lịch cũng thèm muốn.


QUỐC TÍN
Theo báo Bình Thuận

Terracotta nơi gốm níu chân nguời

posted Jun 8, 2012, 7:36 PM by An Bui   [ updated Jun 8, 2012, 7:36 PM ]

Trong tiếng Anh, Terracotta có nghĩa là “đất nung”. Và để làm bật lên nét đặc trưng riêng có, Terracotta Resort đã bài trí rất nhiều sản phẩm gốm đỏ trong khuôn viên rộng gần 2 ha trên đường Nguyễn Đình Chiểu- TP. Phan Thiết. Ngay từ bên ngoài, du khách có thể cảm nhận vật liệu chủ đạo đó bằng những chữ cái, chum- mái- lu- vại… tất cả đều là đất nung.

Mới đi vào khai trương đón khách từ cuối năm 2006, thế mà Terracotta Resort đã “lấy” được cảm tình khách du lịch dù chỉ qua một lần dừng chân. Đất nung là vật liệu thân quen với mọi người, song với tiêu chuẩn 4 sao và nguồn cảm hứng sáng tạo táo bạo, Terracotta đủ sức làm hài lòng những du khách khó tính nhất. Dọc con đường dẫn đến các bungalow, nơi đâu cũng có những vật trang trí bằng gốm đỏ nổi bật giữa một màu xanh cây cỏ mát mắt. Người quản lý điều hành Terracotta Resort cho biết: phương châm hoạt động của khu du lịch là tạo sự thoải mái để khách cảm giác như ở quê nhà. Bên cạnh sản phẩm đất nung hiện diện ở mọi nơi, chúng tôi bắt gặp những chủ định bài trí hài hòa giữa thiên nhiên và con người vùng biển. Bao bọc quanh các bungalow đầy hoa thơm cỏ lạ và nhiều ao cá nước trong veo nhìn tận đáy. 

Bất chợt, khách du lịch cũng nhận ra những loại cây trái dân dã miền nhiệt đới như quầy dừa chỉ cao quá đầu, hoặc dưới chân là đám rau má xanh mượt… Bên trong các phòng nghỉ, ngoài những tiện nghi hiện đại thuộc hạng cao cấp, du khách có thể tận hưởng một không gian thoáng đãng do tầm nhìn không bị hạn chế nhiều bởi bê- tông cốt thép. Ngay ở phòng tắm, khách cũng có thể ngắm trời xanh và lắng nghe tiếng sóng biển vỗ đều. Sau khi tắm biển và thư giãn trong hồ bơi, du khách tùy chọn những loại hình dịch vụ mà Resort tiêu chuẩn 4 sao sẵn sàng đáp ứng. Nhưng thú nhất là đến khu giải trí tô màu trên gốm thô dành cho trẻ em lẫn người lớn. 

Tại đây người ta tha hồ thỏa trí tưởng tượng đủ màu sắc và ý nghĩa vào các sản phẩm gốm thô ngần trắng. Có người mải mê cả quên ăn mất ngủ vì những loài thú, chim muông hay tách ly, chén dĩa… Sản phẩm sau đó được Terracotta Resort chuyển vào Bình Dương để tráng men và nung chín. Chỉ trong vòng 4 ngày, những sản phẩm đất nung “không đụng hàng” sẽ trao lại cho các tác giả, hoặc gởi đến địa chỉ nào đó theo yêu cầu… Loại hình giải trí đặc trưng này của Terracotta Resort hiện đang được nhiều khách du lịch, đặt biệt là du khách quốc tế rất ưa chuộng.

 … Ngày ở Terracotta Resort dường như dài hơn thế giới bên ngoài. Và đêm xuống, mọi người cùng xóa tan nỗi mệt nhòa bằng cách thư giãn tại BeautyCenter, thưởng thức các ca khúc êm dịu với ban nhạc đến từ TP. Hồ Chí Minh… Qua thời gian ngắn đi vào hoạt động, Terracotta Resort được du khách đánh giá cao về chất lượng dịch vụ và phong cách phục vụ. Nhiều khách quốc tế khi rời Resort không quên hẹn ngày trở lại để có những ngày nghỉ dưỡng đích thực… và để được “thổi hồn” vào gốm.

QUỐC TÍN
Theo báo Bình Thuận

Điểm phấn, tô son cho Mũi Né

posted Jun 8, 2012, 7:27 PM by An Bui   [ updated Jun 8, 2012, 7:27 PM ]

Nhiều năm về trước, Mũi Né chỉ là một trong những cảng cá sầm uất của tỉnh Bình Thuận. Những cư dân đầu tiên lập nghiệp trên mảnh đất này hầu hết là người Bình Định. Chính họ đã mang cây trái quê hương gieo trồng trên vùng đất mới đểõ tạo nên rừng dừa bạt ngàn như ngày hôm nay. Rồi có một hôm(24. 10. 1995), hai vầng Nhật- Nguyệt chọn Phan Thiết làm điểm “giao duyên” giữa ban ngày. Khắp Trung- Nam- Bắc và các du khách trong, ngoài nước, các nhà khoa học trên thế giới đổ xô về Phan Thiết để xem cuộc hội ngộ giữa mặt trăng và mặt trời mà cả đời người không dễ gì được thưởng ngoạn cuộc “hôn phối” của vũ trụ. Ra Mũi Né, hàng vạn người của ngày hôm đó đã sững sờ khi đi trên con đường đất đỏ xuyên qua rừng dừa bát ngát xanh. Con đường cứ lượn lờ ôm theo bãi biển êm đềm. Họ càng ngạc nhiên hơn khi bước chân lên tiểu sa mạc vàng óng trong cái nắng rực rỡ của vùng cực Nam Trung bộ. Họ ưỡn ngực ra hít lấy bầu không khí hào sảng của biển cả. Từ đây, Mũi Né sau nhiều năm tháng ngủ quên đã lọt vào con mắt xanh của các nhà đầu tư du lịch.

Công bằng mà nói, người đầu tiên khởi xướng loại hình du lịch dã ngoại tại khu vực Mũi Né- Hòn Rơm không ai khác chính là bác sĩ Nguyễn Thị Năm. Chị là người con của Bình Thuận lập nghiệp tại Tp. Hồ Chí Minh. Bấy giờ, từ trung tâm phường Mũi Né ra Hòn Rơm (Long Sơn – Suối Nước) chưa có đường. Du khách muốn thăm Hòn Rơm không còn cách nào khác hơn là sử dụng xe vùng Vịnh chạy xuyên qua triền cát. Đi xe vùng Vịnh có cái thú riêng là tầm nhìn không bị gò bó và mang đậm nét của một cuộc dã ngoại. Nhưng muốn du lịch phát triển, vấn đề đầu tiên là phải có sự đầu tư về hạ tầng, mà trước hết là hệ thống giao thông. Tuy hạ tầng chưa có gì nhưng có lần chị tâm sự: “Nếu chúng ta không mạnh dạn đầu tư vào đây thì không biết đến bao giờ người dân Long Sơn- Suối Nước thoát cảnh vùng sâu, vùng xa”. À, thì ra chị muốn nói rằng, làm du lịch không có nghĩa chỉ biết đến lợi nhuận mà con đem lợi ích thiết thực đến cho người bản địa.

Du lịch dã ngoại phát triển tới đâu chăng nữa vẫn chỉ là loại hình phục vụ chủ yếu cho giới bình dân mà thôi. Loại hình du lịch cao cấp phải kể đến hệ thống resort ven biển Hàm Tiến cho đến Mũi Né. Chính các resort mới thật sự điểm phấn, tô son cho Mũi Né của chúng ta đã đẹp lại càng lộng lẫy hơn. Nếu như năm 1996, cả khu vực chỉ có Hải Dương rerort của người Pháp ( bây giờ là Coco beach) thì ngày nay Hàm Tiến - Mũi Né có gần 80 resort, được mệnh danh là vương quốc các resort của Việt Nam. Những resort sinh sau đẻ muộn có quy mô bề thế hơn những resort trước rất nhiều. Hầu hết các resort chỉ dành chừng 30% diện tích để xây dựng công trình, phần còn lại họ ưu tiên cho thảm xanh. Có tham quan các resort ở Hàm Tiến- Mũi Né mới thấy được mỗi một resort có một nét quyến rũ riêng bởi lối kiến trúc cũng như sự phối cảnh hài hòa đẹp mắt mà không dễ gì so sánh. Hầu hết các resort đều nằm ven biển rất thích hợp cho loại hình du lịch nghỉ dưỡng và thể thao. Đặc biệt, bãi biển nơi đây cứ thoai thoải, cát mịn màng và vàng óng. Khí hậu trong lành, hòa mình trong sự yên ả của biển cả, an ninh đảm bảo, hải đặc sản phong phú cùng giá cả phải chăng… là một trong những yếu tố để du khách càng mến yêu.

Theo lãnh đạo Sở Du lịch: Bình Thuận liên kết với Tp. Hồ Chí Minh, Lâm Đồng tạo thành một tam giác du lịch. Lúc ấy, Bình Thuận không chỉ có du lịch biển mà còn khai thác du lịch rừng, du lịch đảo, du lịch văn hóa. Hiện tại đã có 2 dự án xin đầu tư tại Hòn Tranh (Phú Quý). Tỉnh đang xúc tiến mở thêm con đường rộng 52 mét chạy song song với con đường 706 từ Phan Thiết ra Mũi Né và tiến tới mở nhiều dịch vụ vui chơi giải trí khác để giữ chân du khách… Hy vọng, lúc đó, mỗi năm chúng ta không chỉ đón 1,5 triệu du khách mà còn nhiều, nhiều hơn thế nữa.

Bài, ảnh: HỮU CÁN
Theo báo Bình Thuận

Nhớ Mũi Né xưa

posted May 17, 2012, 2:09 AM by An Bui   [ updated May 17, 2012, 11:52 PM ]

Ngày xưa Mũi Né là một làng chài ven biển, rất ít người ở, một đơn vị hành chính cấp xã, xã này nối tiếp xã kia dọc theo bờ biển đẹp, hoang sơ và... buồn.

Hơn 20 năm trước tôi đã đến Mũi Né, để thấy một Mũi Né hiền hòa, sâu lắng, trầm mặc hiếu khách.

Nhà không số, đường không tên, ngõ nhỏ, đường phủ đầy cát dày đến 20 cm, người ta đi bộ trên lớp cát dày ấy. Mũi Né khi ấy có trường tiểu học và duy nhất một trường trung học cơ sở. Học sinh muốn học cấp III và thi tốt nghiệp phải vào Phan Thiết trọ học 3 năm. Chỉ nhà có tiền mới cho con đi học xa, vì đường đi cách trở vô cùng.

Phan Thiết cách Mũi Né 22km, năm 1989 đoạn từ Phan Thiết về Mũi Né là một con đường đất đỏ bụi mờ, gian khổ, nhựa bị nứt tách loang lổ. Xe chạy sát bên lề, ì ạch, nghiêng ngả, khách ngồi đã quen thở lên thở xuống, chẳng ai nói gì, rồi đến đoạn đường cát mịn dày xe lún không qua được, hành khách phải xuống bớt, lơ xe lấy 2 thanh gỗ hoặc 2 vỉ sắt để ở hai bánh xe trước, tài xế cố nhấn ga cho xe vượt qua.

Thỉnh thoảng, xe ghé dọc đường bỏ hàng cho quán xá,10 phút một/ lần, xe đi mãi cho đến trời đổ tối thì đến Mũi Né. Hồi đó, chưa có xe ôm. Phương tiện duy nhất là xe than (xe chạy bằng một bình than to để phía đuôi xe được che chắn cho than khỏi bắn vào hành khách), gắn biển giao thông 5 km/giờ.

Đường đi Mũi Né đẹp lắm, một bên là đồi cát đỏ, bụi cây xanh lô nhô, một bên là biển rộng nước xanh, sóng vỗ miên man vào bờ, đến những quãng đường không có nhà dân chỉ thấy toàn cát trắng, vài bụi cây cô quạnh màu xanh thẫm, chơ vơ. Hàng cây xương rồng mọc thành mấy lớp chạy suốt theo bờ biển, những cành cây hoang dại nhô ra đường đập vào thành xe.

Bạn có thể ra bãi sau ngắm dân chài kéo lưới gần bờ, bọn trẻ gỡ những con hào sữa gắn chặt mình vào đá khi thủy triều xuống. Bạn có thể ngắm hoàng hôn xuống thật nhanh trên bãi biển từ Mũi Né, đẹp với những sợi nắng vàng sót lại và trời đổ tối dần…

Đến Suối Tiên ở xã Hàm Tiến vào ngày hè, nước chảy nhiều hơn, trong veo, mát rượi. Nước chảy từ những ngóc ngách rong rêu phủ đầy, từ những lớp đất sét xám pha cát đỏ quạch. Nơi đây thật quyến rũ du khách với hai hàng dừa xanh ngát, đi một đoạn khung cảnh lại khác đi, bên trái là đồi cát đỏ trắng, bên phải là vườn dừa, chanh, lác đác vài bụi cây dứa dại. Thỉnh thoảng bạn lại bắt gặp cụm hoa tím mọc hoang ven bờ suối.

Sau sự kiện nhật thực năm 1995, Mũi Né như cô công chúa ngủ trong rừng tỉnh giấc, khoác chiếc áo du lịch vội vàng. Cánh xe ôm đông hơn, những con đường mới mở thẳng tắp, tách đồi cát mênh mông thành con đường tráng nhựa, lề đường lót gạch. Các khu nghỉ dưỡng chạy nối tiếp nhau mang đủ phong cách Âu, Á, Mỹ La-tinh.

Mũi Né thay đổi cho kịp trào lưu văn minh hiện đại, các cô gái diện đẹp hơn, con cái được đi học ở Sài Gòn nhiều hơn, đường đã có tên và được trải nhựa đi xuống tân cảng biển. Nhưng người khôn biển khó, những bạn chài vẫn vất vả theo tháng năm, cố nuôi con đi học để dổi đời, họ nhìn những khu du lịch sang trọng ấy để ru mãi giấc mơ xa...

Nguyễn Thanh Sơn

Theo Thanh Nien Online

1-9 of 9