Du lịch Bạc Liêu

Một lần thăm chùa Xiêm Cán ở Bạc Liêu

posted Jun 18, 2012, 7:11 PM by An Bui   [ updated Jun 18, 2012, 7:11 PM ]

Chỉ có vỏn vẹn chưa đầy 1 ngày lưu lại Bạc Liêu, chúng tôi cảm thấy thật may mắn khi vẫn kịp chiêm ngưỡng công trình kiến trúc tuyệt đẹp của Khmer - chùa Xiêm Cán.

Tôi và hai người bạn dừng chân ở Bạc Liêu trong một ngày nắng khá nóng, chúng tôi quyết định thuê xe máy đi "bụi" để tiện thăm thú những địa danh nổi tiếng nơi đây. Đáng tiếc rằng trong thời điểm này, ngôi nhà của công tử Bạc Liêu, nay cũng là khách sạn đang trong quá trình tu sửa, vì vậy chúng tôi không có dịp chiêm ngưỡng nội thất hay các căn phòng ở đây. Chuyến đi thăm biển Bạc Liêu cũng không thu được thành quả gì khi bờ biển ở đây đang được kè, chỉ có các quán hải sản vẫy tay mời gọi. Trên đường về, chúng tôi quyết định rẽ vào khu Du lịch sinh thái trồng nhãn, và phát hiện rằng đây cũng chính là đường tới một điểm đến đã nằm sẵn trên lịch trình: chùa Xiêm Cán.

Sau quãng đường khoảng 7km dưới những hàng cây, chiêm ngưỡng những vườn cây nhãn rộng và xum xuê, đập vào mắt chúng tôi là một kiến trúc chùa của Khmer tuyệt đẹp và hùng vĩ, nổi bật hẳn trên bầu trời xanh đầy nắng. Ghé chùa vào buổi trưa nên không gian ở đây thật yên tĩnh và thanh bình, khiến tâm hồn tôi thư thái và thả sức ngắm nhìn những công trình công phu ở đây.


Source Zing.vn

Huyền thoại 'đại yến gan rồng' của công tử Bạc Liêu

posted Jun 18, 2012, 7:10 PM by An Bui   [ updated Jun 18, 2012, 7:10 PM ]

Công tử Bạc Liêu là thành ngữ xuất phát từ cuộc đời ăn chơi trở thành “huyền thoại” của những cậu ấm từ vùng đất từng được mệnh danh là giàu nhất Nam Bộ.

“Đệ nhất ăn chơi”

Nhà báo, nhà văn Phan Trung Nghĩa, người được giới cầm bút phong tước hiệu “Công tử Bạc Liêu” (CTBL) không chỉ vì anh là tác giả quyển sách “Công tử Bạc Liêu - sự thật và giai thoại” mà còn bởi phong cách chơi đến “mát trời ông địa”, đã có lần thú nhận với tôi rằng: “So với “kỳ tích” của tiền bối, tôi chưa được đứng gần hàng rào của cái thành trì ăn chơi đó”.

Theo Phan Trung Nghĩa, đối tượng khai sinh ra thành ngữ CTBL chính là Huỳnh Văn Phước, gọi theo tiếng Hoa là Dù Hột, con của ông chủ Chá, một đại địa chủ xứ Bạc Liêu. Tương truyền Dù Hột “chịu chơi” đến mức khi thấy có 5 chiếc xe tranh nhau chở khách bèn bao tất tần tật vì ngưỡng mộ cái thú trả tiền không cần “cân đo đong đếm”. Chiếc chở công tử, chiếc chở nón, chiếc chở gậy, chiếc chở cặp da và chiếc chở mắt kiếng. Về sau thành ngữ CTBL được “xã hội hóa”, gọi chung cho tất cả những “địa chủ con” ở Bạc Liêu có máu ăn chơi danh bất hư truyền. Mỗi người mỗi nết, nhưng tất cả đều có điểm chung là xem tiền như giấy lộn và chẳng có món ngon vật lạ nào trên đời này mà các “cậu” chưa trải qua.

Đương thời, người ta xếp hạng CTBL theo 4 trường phái. Đại diện cho trường phái “trăng hoa” là công tử Điều. Cậu sẵn sàng hạ lệnh cho tá điền vác cả trăm giạ lúa đổi lấy một đêm vui với người đẹp. Mỗi lần là một “hương đồng gió nội” khác nhau, quyết không lặp lại. Lưu truyền sau một đêm vui vẻ với con gái ông Trần Thanh Bạch - người được mệnh danh là người đẹp xứ Bạc Liêu thời ấy, công tử tỏ ra rất đẹp lòng nên “bo” thêm tiền cho người đẹp cất nhà, còn chuyện tình cảm thì công tử đã đoạn tuyệt ngay sau cái đêm “hôm ấy”.

Đại diện cho trường phái “văn nghệ” là công tử Lũy. Không chỉ thường xuyên tổ chức đại tiệc, công tử còn nuôi nấng cả đoàn ca hát trong nhà. Đại diện cho trường phái “yêng hùng” là công tử Cân (Phan Kim Cân). Từng học luật ở Hà Nội, nhưng do ghét Tây nên công tử nhất định không làm việc cho tụi “mắt xanh mũi lõ”, mà ở nhà tổ chức nuôi chứa các chí sĩ yêu nước, trong đó có chí sĩ Nguyễn An Ninh...

“Gắt củ kiệu” nhất là trường phái do cậu Ba Huy, tức Trần Trinh Huy, đứng đầu. Từng du học bên Tây, lại là con trai đại điền chủ nức tiếng giàu có Trần Trinh Trạch, người sở hữu 110.000ha lúa và hơn 100.000ha muối... nên cậu Ba Huy có những cách chơi vượt cả “mình rồng”. Cậu rinh về chiếc xe “mu rùa” Peugeot, loại xe mà đương thời chỉ có vua Bảo Đại mới dám sắm để vi hành, chỉ để đi... thăm ruộng. Thậm chí sau này cậu Ba còn mua cả máy bay làm chân đi thăm ruộng và thuê người Tây về làm quản lý điền sản... Còn về “bản lĩnh đàn ông”, cậu Ba quả là cao thủ khi không chỉ cưới vợ Tây mà còn là người đầu tiên ở miền Tây tổ chức thi “đấu xảo sắc đẹp” vào năm 1940 với vai trò là chủ khảo. Danh sách "nhân tình, nhân ngãi" của cậu Ba, toàn là người đẹp và nghệ sĩ nổi tiếng đương thời, dài đến mức ngay cả cậu cũng không sao nhớ hết...

Nói về “kỳ tài ăn chơi” quả cậu Ba Huy xứng danh là đệ nhất CTBL, bởi trên đời này chỉ mỗi món “gan rồng” là chưa từng nếm. Nhưng chính đây là “gót chân A-sin” khiến sau này vị đệ nhất CTBL đã bị qua mặt, mà người đó lại là cháu ruột kêu cậu Ba bằng cậu: Công tử Khánh.

“Mình rồng” và “đại yến gan rồng”

Sinh năm 1940, cầm tinh con rồng, cuộc đời của công tử Khánh (tên thật là Phan Kim Khánh) có lúc ăn chơi chẳng kém “mình rồng”. Là sản phẩm của cuộc tình đầy lãng mạn giữa “công tử yên hùng” Phan Kim Cân và quý nữ thứ sáu của đại điền chủ Trần Trinh Trạch - bà Trần Thị Đông, lẽ đương nhiên ông Khánh sẽ trở thành công tử, nhưng chính cái tính “dọc ngang nào biết trên đầu có ai” đã thôi thúc ông cố công tạo dựng cho mình “thương hiệu riêng” đến mức người từng trải như cậu Ba Huy cũng chào thua vì chưa lần được nếm món “gan rồng” như cháu.

Chúng tôi đến nhà công tử Khánh ở Cầu Sập, ngoại ô TP.Bạc Liêu. Nếu không được giới thiệu trước, tôi khó lòng tin được ông Khánh đã bước qua cái tuổi xưa nay hiếm (72 tuổi). Thời gian và sự sa sút kinh tế vẫn không làm lu mờ được vẻ sung mãn và nét quý tộc của người cuối cùng được hưởng trọn “danh vị” CTBL. Vừa nghe có khách viếng, ông khui hũ rượu ngâm cả tổ ong mật để nhâm nhi với món heo quay đặc sản xứ Bạc Liêu. Đúng là công tử!

Sau mấy vòng xã giao, rượu ngà ngà, người đàn ông có 7 đời vợ chính thức với 7 dòng con này đã hé lộ cuộc đời ăn chơi “bá cháy” của mình. Khoảng đầu thập niên 1960, được gia đình đưa lên Sài Gòn ăn học, nhưng do cái máu ăn chơi cứ rần rật nên dù được chu cấp khoản tiền rất lớn, nhưng thỉnh thoảng công tử Khánh vẫn phải về Bạc Liêu bán ít căn phố lầu.

Một lần đang buồn vì hết tiền, bỗng công tử Khánh được gã người Hoa, một đại gia trong giới kinh doanh đồ cổ, kêu đến cho tiền với điều kiện: Về nhà ông ngoại lấy cặp lục bình đầu tiên trong số 5 cặp đang trưng bày, sẽ được thưởng 250.000 đồng. Công tử Khánh càng hoảng hồn khi gã người Hoa nói rõ mồn một: “Cặp lục bình cao 7 tấc, có hình con rồng 5 móng ôm quanh, dưới đít có ấn triện đỏ”.

Đến lúc “chôm” được, công tử Khánh càng hốt hoảng: Thằng cha này biết rành đồ trong nhà ông ngoại hơn cả cháu ruột. Cặp lục bình mang lên, gã người Hoa mân mê như trứng mỏng. “Rồng 5 móng là đồ ngự dụng. Đây là báu vật”. Nói xong, không chỉ giao đủ tiền, gã người Hoa còn thưởng thêm: “Nghe đồn cậu thích ăn chơi, bữa nay tôi đãi “nhất dạ đế vương”.

Là tay “chọc trời”, nhưng trong suốt cuộc đời ăn chơi đã qua và mãi đến sau này, công tử Khánh không bao giờ trải qua cảm giác tuyệt diệu như lần thưởng thức bữa “đại yến gan rồng” hôm ấy. “Mình mặc long bào, vừa ngồi vào ngai vàng đã có hoàng hậu đẹp như tiên giáng trần sà vào lòng, bên dưới 20 cung nữ “tuyệt sắc” uốn éo mời gọi...” - giọng ông Khánh trở nên nóng hổi.

“Sau khi vui vầy với hoàng hậu, đến giờ ăn, một tên đóng vai thái giám bước vào nói léo nhéo giọng “xăng pha nhớt”: “Xin hoàng thượng ban thiện ngự”. Đang cao hứng, nổi máu công tử, ông Khánh kêu: “Gan rồng”. Tưởng là nói chơi, nào ngờ một hồi sau tên thái giám bưng lên cái khai bên trong là con rồng được cắt tỉa từ củ hủ dừa đẹp như... tranh. Giữa bụng rồng là lá gan to cỡ cái chén. Vừa dọn, thái giám vừa giải thích: “Bẩm đây là gan con công. Công gần với phụng mà phụng song hành và ngang tước với rồng, nên nay dùng gan công thay thế cho gan rồng, mời bệ hạ”...

Vừa đưa miếng gan công qua đầu lưỡi, cái vị giác vốn no đủ “sơn hào hải vị” như được đánh thức bởi cái mùi thoang thoảng thơm, cái vị bùi bùi không gì sánh được khiến người từng trải như công tử Khánh cũng vỗ tay khen: “Thằng cha ba Tàu này cao tay ấn thật!”. Đã hơn thế kỷ trôi qua, thế sự đã bao đổi thay, nhưng cái thành ngữ CTBL vẫn được lưu truyền. Mỗi người một cách nhìn nhận, nhưng có điều chắc chắn là chẳng một ai đủ can đảm nổi tiếng theo cái danh vị ấy.


(Theo Lao động)

Chuyện về hậu duệ của công tử Bạc Liêu

posted Jun 18, 2012, 7:09 PM by An Bui   [ updated Jun 18, 2012, 7:09 PM ]

Nào ai ngờ một trong những “cậu ấm” của công tử Bạc Liêu - nức tiếng một thời về sự giàu có và phong lưu, đang vật lộn kiếm sống bằng nghề xe ôm ngay tại TP HCM.

Ở tuổi xế chiều, điều mong mỏi lớn nhất của “cậu ấm” ấy - ông Trần Trinh Đức, là có được một căn nhà để thờ phụng tổ tiên trên chính mảnh đất quê hương.

Thời huy hoàng của “cậu ấm”

Liên lạc mãi, chúng tôi mới tranh thủ gặp được ông Đức lúc ông nghỉ trưa tại phòng trọ trong một con hẻm trên đường Nguyễn Văn Đậu (Q. Bình Thạnh, TPHCM).

Lục lại ký ức về quá khứ phong lưu, ông Đức kể, cha ông - ông Trần Trinh Huy (thường được gọi là “công tử Bạc Liêu”, “Hắc công tử”) có đến 4 vợ chính thức. Mẹ ông, bà Nguyễn Thị Hai là vợ thứ 2, trước ông Đức bà còn sinh được 2 người con là Trần Thị Thảo và Trần Trinh Nhơn. Cha ông còn nhiều người con khác, là: Hiếu, Hoàn, Toàn, Trinh, Nữ. Tất cả đều sống tứ tán, người ở nước ngoài, người ở TPHCM, Vũng Tàu…

Ngồi kể chuyện với chúng tôi, ông Đức trầm tư nhắc lại một thời huy hoàng xưa. Quê quán, gia tộc và tài sản gia đình phần lớn ở Bạc Liêu, nên cha ông thường đưa ông về thăm và có thời gian khá lâu ông sống tại chính Dinh thự của gia đình (nay là Khách sạn Công tử Bạc Liêu). Còn ở Sài Gòn, ông sống tại biệt thự tại số 117 Nguyễn Du, về sau chuyển qua ở biệt thự trên đường Nhất Linh (nay là đường Nguyễn Huy Tưởng, Q.Gò Vấp).

Ông Đức không rõ cha ông có máy bay từ khi nào nhưng mỗi lúc anh em ông về quê hay đi chơi đều được đưa đón trên chiếc Ford - Mercury vốn dành cho giới thượng lưu trên thế giới thời đó.

Ông Đức bảo rằng, không biết có phải ảnh hưởng tính phong lưu của cha hay không nên tính ông cũng rất ham vui. Thời ấy, không chỗ vui chơi nào ở Sài Gòn ông không biết và tối nào ông cũng đi nhảy đầm.

Năm 1973, cha ông mất, gia đình bắt đầu gặp nhiều khó khăn. Sau Giải phóng, anh em trong nhà thống nhất bán căn nhà ở đường Nhất Linh và chia mỗi người một phần. Riêng ông thì chuyển về nhà vợ ở đường Huỳnh Tịnh Của (Q.3) và sống bằng nghề buôn bán.

Tha phương chạy ăn từng bữa

Sau khi được kế thừa một phần tài sản của cha, cuộc sống gia đình ông Đức cũng rất khá giả, có thời gian còn mở cả nhà hàng. Nhưng rồi đứa con gái duy nhất của ông sa vào bài bạc và mắc nợ. Tất cả tài sản trong nhà đều lần lượt “đội nón ra đi” nhưng vẫn không đủ trả hết các món nợ. Cô con gái cũng đâm ra ngớ ngẩn và mắc tâm thần phân liệt phải chạy thuốc mỗi ngày. Năm 1998, trừ đứa con trai lớn, gia đình còn lại 3 người phải dắt díu sang tận Campuchia để lánh nợ.

Ở đất khách, ông làm đủ nghề để kiếm sống, nhưng lâu nhất là bán giày da cũ. “Mỗi ngày tôi thu mua giày cũ về tân trang lại bán ở chợ Nam Vang (Phnom Penh), ban đầu còn tạm được nhưng về sau không sống nổi và một phần nhớ quê nên 2 năm sau lại túm đùm kéo nhau về lại Sài Gòn”, ông Đức kể.

Cũng từ đây, gia đình ông bắt đầu chuỗi ngày sống cảnh nhà thuê. Căn phòng trọ hiện nay là địa điểm cả nhà ông thuê lâu nhất.

Sa cơ lỡ vận, cùng đường, ông quay ra hành nghề xe ôm, thường đứng đón khách ngay tại ngã tư Pasteur - Điện Biên Phủ hơn 6 năm nay. Bước vào tuổi 61, nhưng ông là lao động chính nuôi 3 miệng ăn với thu nhập mỗi ngày khoảng 80-100 nghìn đồng. Căn phòng nhỏ chứa 4 người nhà ông (ông Đức, vợ, mẹ vợ và con gái) ở lúc trước giá thuê 800 nghìn/tháng thì giờ đây cũng tăng lên 1 triệu đồng. Ông ngao ngán: “Ngoài tiền điện nước, tiền ăn còn thêm tiền thuốc thang, nhiều lúc tính không khéo cũng thiếu trước hụt sau”.

Ông còn người con trai, cũng không nghề nghiệp ổn định nhưng ở trọ riêng. Ông Đức bảo: “Giờ chạy xe của tôi từ 5 giờ sáng đến 12 giờ trưa, rồi từ 3 giờ chiều đến tận 12 giờ khuya. Mải chạy ăn không có cả thời gian thăm con, dù biết nó trọ cũng đâu gần đây”.

Khi hỏi về những anh em cùng cha với ông, ông Đức lắc đầu: “Cũng không rõ nữa vì mỗi người mỗi nơi”. Anh em ông thuộc nhiều dòng mẹ nên cũng không thuận hòa lắm, còn đến giỗ thì mỗi người cúng riêng.

Chỉ mong có chốn thờ tự cha mẹ

Ông Đức ngậm ngùi: “Sống cảnh nhà thuê chật hẹp, muốn một chỗ để thờ phụng, nhang khói mẹ cha cũng không có. Hiện di ảnh cha và mẹ tôi đành gửi trong chùa ở đường Huỳnh Văn Bánh, nhiều lúc tranh thủ cũng chỉ vào thắp nén nhang xong lại về”. Ông bảo, nhiều lúc muốn về quê hương Bạc Liêu nhưng bận kiếm sống rồi ít tiền nên nhiều năm nay ông chưa về được.

Ông Đức cũng tâm sự rằng, người càng lớn tuổi càng muốn gần gũi quê hương vì không đâu bằng sống êm đềm nơi quê cha đất tổ. Lần về quê gần đây nhất của ông là hồi đầu tháng 12 này để nộp đơn xin cấp nhà. Trông cảnh cũ, lòng ông thêm thôi thúc ước muốn được trở về quê sinh sống, thờ phụng tổ tiên.

Khi hỏi về quyết định xin cấp nhà của ông, ông Đức cho biết ý định đó có từ lâu rồi, nhưng ông không có thời gian và cũng không biết thủ tục giấy tờ. “May là mấy tháng trước có người khách biết chuyện, tận tình hướng dẫn thủ tục đơn từ nên giờ mới thực hiện được nguyện vọng đó”, ông Đức nói.

Được biết, họ hàng của ông Trần Trinh Đức hiện ở Bạc Liêu vẫn còn nhiều người. Ông Phan Kim Khánh (cháu của Công tử Bạc Liêu, em con cô cậu với ông Đức) cho biết: “Khi ông Đức về và có ý gặp các cơ quan ban ngành tỉnh để gởi đơn xin nhà, tôi cũng đã nhiệt tình hướng dẫn ông Đức đến những nơi liên quan. Riêng tôi, rất ủng hộ và rất vui mừng nếu ông Đức chuyển về Bạc Liêu để ở và thực hiện việc thờ phụng ông bà”.

Ông Phạm Hoàng Bê - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bạc Liêu cho biết: “UBND tỉnh đã nhận được đơn xin cấp nhà của ông Trần Trinh Đức. Chúng tôi đang họp bàn các cơ quan, ban ngành tỉnh để xem xét. Trước mắt, cần xác minh thực tế đời sống của ông Đức thế nào. Dù không thuộc diện cấp nhà nhưng là đối tượng gặp khó khăn cũng sẽ được tạo điều kiện sao cho hợp tình hợp lý”.

Còn bà Võ Kim Cương, Giám đốc Nhà hàng - Khách sạn Công tử Bạc Liêu bày tỏ sẽ sẵn sàn giúp đỡ việc ông Đức xin nhà. Ông Đức còn nói muốn xin vào Nhà hàng - Khách sạn Công tử Bạc Liêu để làm hướng dẫn viên vì ông có biết tiếng Anh. Nếu thực sự ông muốn vào làm thì bà sẽ hỏi ý kiến Tỉnh ủy vì Nhà hàng - Khách sạn này thuộc Tỉnh ủy quản lý rồi mới quyết định được.


Theo Dân Trí

Cẩm nang du lịch bụi Bạc Liêu

posted Jun 18, 2012, 7:07 PM by An Bui   [ updated Jun 18, 2012, 7:07 PM ]

Phương tiện đi lại

Bằng phương tiện công cộng

Từ TP. HCM, bạn có thể mua vé xe Mai Linh tuyến TP.HCM - Bạc Liêu, thời gian di chuyển khoảng 6 tiếng 45 phút. Ngoài ra, xe đi Bạc Liêu khởi hành thường xuyên từ bến xe miền Tây.

Từ Cần Thơ, giá vé 70.000 – 100.000 đồng, mất khoảng 3 tiếng di chuyển. Mua vé xe tại bến xe Cần Thơ hay tại điểm bán vé xe Mai Linh.

Xe máy hay xe ô tô cá nhân

Từ TP.HCM đến Bạc Liêu theo hành trình: Sài Gòn – cầu Mỹ Thuận - phà Hậu Giang – nhà công tử Bạc Liêu (chạy thẳng).

Lưu ý nếu phượt bằng xe máy hay ô tô cá nhân, bạn nên mang theo đầy đủ giấy tờ xe, bằng lái, bảo hiểm xe và tuân theo các quy định về giao thông đường bộ. Cần mang theo dụng cụ sửa xe để sửa chữa những hỏng hóc cơ bản nhất.

Đến Bạc Liêu vào thời điểm nào?

Mỗi mùa, Bạc Liêu lại có vẻ đẹp riêng, song nếu được nên đến vào khoảng rằm tháng 10. Đây là thời điểm đẹp nhất và cũng là thời gian diễn ra lễ hội Ok Om Bok, một trong 3 lễ hội lớn của người Khmer tại đây.

Khách sạn, nhà nghỉ

Bạn sẽ chỉ mất từ 80.000- 200.000 đồng với khách sạn ở đường Lý Tự Trọng (TP. Bạc Liêu) hay khách sạn Hoàng Cung. Nếu muốn thử làm "đại gia", bạn có thể chọn khách sạn Bạc Liêu hay khách sạn công tử Bạc Liêu (nhà của công tử Bạc Liêu) với giá từ 16 – 30 USD/ đêm.

Ăn, mua sắm ở Bạc Liêu

Ở Bạc Liêu có một số đặc sản nổi tiếng như bún bò cay, bún nước lèo, bún cá, bánh xèo ở khu vườn nhãn, đuông chà là, bánh tằm Ngan Dừa, gỏi bồn bồn, bánh củ cải, mỳ Mỹ Dung bên hông chợ Bạc Liêu, xá bấu... Ngoài ra, các bạn có thể thưởng thức các món từ chim ở sân chim Bạc Liêu hay vườn cò Tân Long, các món cá linh, cá bống, bông điên điển... vào mùa nước nổi

Bạn có thể mua khô cá lóc, mắm chua Vĩnh Hưng (làm bằng cá trắm) ở chợ Bạc Liêu hay mang bánh củ cải về làm quà (lưu ý bảo quản cẩn thận khi vận chuyển cũng như thời gian sử dụng).

Các điểm tham quan

Một điểm tham quan bạn không nên bỏ qua khi đến đây là nhà công tử Bạc Liêu (hiện là khách sạn Bạc Liêu). Kiến trúc, nội thất, vật dụng của ngôi nhà sẽ giải đáp được mức độ giàu đến "đốt tiền nấu trứng" của vị công tử nổi tiếng này. Một điểm lưu ý là nên đặt phòng trước khi đến (theo thông tin nên đặt từ nửa tháng mới có phòng). Tuy khá nổi danh nhưng phòng của công tử không có máy lạnh hay quạt, bạn phải dùng quạt tay hay vợt điện để đập muỗi.

Ngoài nhà vị công tử huyền thoại, một số điểm tham quan khác bạn không nên bỏ qua là vườn nhãn trăm tuổi, xum xuê lá hay ngát hương thơm của hoa, của trái. Ghé thăm Vĩnh Hưng, tháp Chăm với số tuổi được xếp vào hạng hiếm của đồng bằng sông Cửu Long, tạt vào chùa Xiêm Cán ngắm ngôi chùa vàng rực trong nắng hay ghé Phước Đức cổ miếu lâu đời.

Bên cạnh đó, bạn có thể thả mình trong những ngôi nhà trên biển, vừa nhấm nháp hải sản, vừa hít căng lồng ngực những làn gió biển mát rượi ở nhà Mát; ngắm bức tranh thanh bình của từng đàn chim bay về tổ trong ánh nắng cuối ngày tại sân chim Bạc Liêu hay vườn cò Tân Long; tham quan rừng đước, rừng tràm, nhà thờ Tắc sậy (trên đường xuống Cà Mau), đồng hồ cổ, sân chim Bạc Liêu.

Lịch trình tham quan gợi ý như sau:

Buổi sáng đến thăm nhà Công tử Bạc Liêu và Phước Đức Cổ Miếu nằm ở ngay trung tâm. Nếu có thời gian tiếp tục đến tháp Vĩnh Hưng (cách thị xã khoảng hơn 20km)

Buổi chiều thăm chùa Xiêm Cán, sân chim Bạc Liêu và biển Bạc Liêu nằm trên cùng đường đi

Buổi tối ghé nhà hàng khách sạn công tử Bạc Liêu, ăn tối, uống cà phê và ngủ tại đây (nếu đặt phòng).

Nên mang gì khi đến Bạc Liêu?

Ăn vận quần áo đơn giản.

Mang đồ bơi nếu có ý định tắm biển.

Áo khoác, mũ, kem chống nắng, kem chống muỗi và thuốc trị côn trùng nếu có ý định tham quan rừng.

Mang theo băng dán y tế, dầu gió, thuốc đau bụng phòng trường hợp say nắng nếu di chuyển quá nhiều.

Mang theo kim, chỉ, nút áo, kinh băng phòng những trường hợp bất ngờ.

Các cung đường du lịch thường đi:

Mỹ Tho – Long An – Bến Tre – Cần Thơ – Bạc Liêu – Cà Mau

Sài Gòn - Mỹ Tho – Cần Thơ – Bạc Liêu


HUỲNH HẰNG
Theo Infonet

1-4 of 4