Du lịch Bắc Kạn

Về Bắc Kạn chinh phục động Puông

posted Jun 15, 2012, 8:31 PM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 8:33 PM ]

Cái khó của việc "đi bụi" ở Bắc Kạn là các địa danh, thắng cảnh nằm khá xa nhau, khiến số ngày lưu lại nhiều hơn, kế hoạch cũng dài hơi hơn.

Phương tiện đi lại

Bắc Kạn cách Hà Nội 180km và cách Sài Gòn khoảng 1.800km.

Có 3 hướng chính để đến Bắc Kạn, một là từ các tỉnh miền Bắc, hai là từ miền Trung, ba là từ miền Nam. Song do quá trình di chuyển phức tạp, nên du khách miền Trung hay miền Nam thường dùng Hà Nội làm điểm trung chuyển. Vì thế, có thể tính như 2 hướng là các tỉnh phía Bắc và từ Hà Nội.

Đi bằng xe đò (xe khách)

Từ Hà Nội – Bắc Kạn có thể đi từ bến Lương Yên hoặc Mỹ Đình. Bạn nên liên lạc trước với xe hay bến xe để đến đúng giờ.

Đi bằng xe máy hay ô tô cá nhân

Từ Hà Nội - Bắc Kạn đi theo đường số 3 qua Thái Nguyên lên Bắc Kạn mất khoảng 4 - 6 tiếng. Nếu thích ngắm biển, có thể di chuyển theo hướng từ cầu Thăng Long qua điểm soát vé đường cao tốc Bắc Thăng Long (khoảng 100m) rẽ tay phải lên đường cao tốc Nội Bài-Bắc Ninh, đến thị trấn Đông Anh, sau đó rẽ trái đi Sóc Sơn. Cung đường này rất đẹp nhưng phải chú ý bảng hướng dẫn, nếu không bạn sẽ bị lạc.

Đường Hà Nội - Bắc Kạn khá nhỏ, xấu. Di chuyển bằng xe máy thuận tiện hơn, riêng xe con thì phải từ loại 2 cầu trở lên.

Lưu ý khi di chuyển bằng phương tiện cá nhân cần mang theo đầy đủ giấy tờ, cũng như tuân theo đầy đủ các yêu cầu về vận chuyển đường bộ. Đặc biệt, không chỉ cung đường từ Hà Nội - Bắc Kạn, mà trong lúc di chuyển giữa các địa danh, thắng cảnh cũng cần lưu ý xăng, xe, thức ăn và nước uống.


Nên đến vào mùa nào?

Có thể đến bất kỳ mùa nào trong năm, nhưng nếu đến vào tháng 8 – tháng 10, bạn nên mang theo dụng cụ đi mưa, đây cũng là thời điểm để bạn có cơ hội thưởng thức đặc sản quýt Quang Thái. Ngoài ra vào rằm tháng giêng, có lễ hội tại hồ Ba Bể.

Nhà nghỉ, khách sạn

Nhà nghỉ, khách tại Bắc Kạn có giá từ 80.000 – 300.000 đồng, riêng Bắc Kạn Hotel 3 sao tọa lạc ngay trung tâm thị xã, cách bến xe khoảng 40m, có giá từ 220.000 đồng.

Mua sắm, ăn uống

Các món không nên bỏ qua khi đến đây là giò heo hầm, tôm chua Ba Bể, bánh gio, bánh Coóc Mò, khâu nhục, rượu ngô Bó Nặm, cá nướng Ba Bể...

Ngoài ra nơi đây còn có một loại quýt nổi tiếng của vùng đất này mà chỉ người dân địa phương hay các phượt thủ mới biết, đó là quýt Quang Thuận. Lý do là loại quýt này có số lượng rất ít, hiếm nên chỉ dùng để biếu hay bán cho người đi ngang qua.

Ngoài các món chỉ có thể ăn tại chỗ, các món còn lại đều có thể mua về làm quà biếu bạn bè, người thân.


Các điểm tham quan tại Bắc Kạn

Ngoài các hoạt động không thể bỏ qua ở hồ Ba Bể là đi thuyền trên mặt hồ, tắm ở đảo Bà Góa, khám phá bức tranh thạch nhủ tuyệt đẹp ở động Puông, ngắm dòng thác nhỏ nhưng khúc khuỷu ở đầu hồ, những địa danh khác bạn cần ghi nhớ là căn cứ địa cách mạng ATK Chợ Đồn.

Chợ đồn nằm phía tây Bắc Kạn. Ngoài việc là một trong những khu căn cứ của chủ tịch Hồ Chí Minh và các cán bộ cấp cao của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong kháng chiến chống thực dân Pháp, nơi đây còn chiều lòng du khách với những ngôi nhà ẩn hiện trong cây, những con dốc hay những con suối uốn lượn, mát rượi.

Khu di tích lịch sử Nà Tu , xã Cẩm Giàng, huyện Bạch Thông, nơi xuất xứ của câu nói "không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên" của Bác cũng là một địa danh không nên bỏ lỡ.

Các địa danh như động Nả Poỏng, động Ba Cửa, hang Sơn Dương, khu bảo tồn thiên nhiên Kim Hỷ, động Nàng Tiên, hay các địa danh mà dân phượt gọi “chấm”... là gợi ý không tồi nếu bạn muốn hiểu nhiều về vùng đất này.

Nên mang gì khi đến Bắc Kạn

Quần áo gọn gàng, mang giày dép đế thấp hay giày thể thao vì có thể di chuyển nhiều.

Mang theo nón, áo khoác, kem chống nắng, dầu gió, băng cá nhân, thuốc đau bụng, thuốc trị côn trùng cắn, kim, chỉ, kim băng.. đề phòng trường hợp bất ngờ.

Nên mang thêm tiền mặt vì hầu như rất ít thùng ATM.

Các cung đường thường đi:

Hà Nội - Ba Bể - Cao Bằng - Thác Bản Dốc - Hang Pác Bó - Lạng Sơn, mất khoảng 4 ngày

Hà Nội – Thái Nguyên – Bắc Kạn– Tuyên Quang - Hà Nội (4 ngày).

Hay là chỉ dùng 1-2 ngày để đi từ Hà Nội - Bắc Kạn


HUỲNH HẰNG
Theo Infonet.vn

Hoang sơ hồ Ba Bể

posted Jun 15, 2012, 8:28 PM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 8:28 PM ]

Hồ Ba Bể thuộc xã Nam Mẫu, huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn, cách Hà Nội khoảng 220 km. Người dân địa phương gọi Ba Bể là Slam Pé, nghĩa là ba hồ. Tên gọi xuất phát từ việc hồ là nơi tụ lưu của 3 nhánh sông Pé Lầm, Pé Lù và Pé Lèng.

Hồ Ba Bể rộng 500ha, có độ sâu trung bình 17-23m, đáy hồ được phủ một lớp đất sét dày 200m. Nhờ tầng đất sét này mà nước không bị thoát ra ngoài, tạo thành hồ. Không những nằm trong top 20 hồ nước ngọt lớn nhất thế giới, từ năm 2004, hồ còn được công nhận là vườn di sản ASEAN.

Toạ lạc giữa một vùng núi đá vôi rộng lớn, hồ Ba Bể mang vẻ đẹp hoang sơ và thơ mộng với không khí mát lạnh, dễ chịu. Vào sáng sớm, khi sương chưa tan, hồ mang vẻ đẹp huyền bí của một địa danh rộng lớn bao la. Cũng quang cảnh ấy, dưới ánh mặt trời rực rỡ vào ngày nắng đẹp là bức tranh thủy mặc hữu tình với mặt hồ bao la in đậm bóng núi mây trời, tạo làm say lòng cả những du khách khó tính nhất. Lãng mạn hơn là những cô gái Tày trong bộ đồ màu chàm, lúc ẩn lúc hiện trên những chiếc thuyền độc mộc nhỏ bé giữa cái bao la trời nước.

Khách đến hồ, nếu đi số đông có thể thuê thuyền máy, nếu ít hay thích mạo hiểm có thể thuê thuyền độc mộc rồi thong thả xuôi thuyền trên hồ, vừa chiêm ngưỡng vẻ đẹp vừa nghe những câu chuyện cổ tích về hồ qua lời kể của người chèo thuyền kiêm hướng dẫn viên.

Đó có thể là câu chuyện gắn với chiếc hồ có tên đầy màu sắc huyền thoại: Ao Tiên - nằm chênh vênh trên đỉnh núi đá vôi, cách hồ Ba Bể 100m nhưng quanh năm đầy ắp nước trong nhánh Pé Lâm. Hay truyền thuyết về sự hình thành Ba Bể được khắc trên tấm bia đá niên hiệu Khải Định thứ 9 (năm1925) trên đảo Pò Giả Mải - tức Gò Bà Goá tại hồ Pé Lèng.

Ngoài cảm giác thênh thang giữa một vùng trời, núi, du khách cũng trải nghiệm cảm giác tranh tối tranh sáng trong Động Puông dài 300m, cao hơn 30m. Sự bào mòn hàng triệu năm của nước, đã tạo nên những nhũ đá thiên hình vạn trạng, đẹp lung linh và huyền bí cũng như tạo nên nét thơ mộng của dòng sông uốn mình qua những góc hẹp trong động

Rời động Puông, đến bản Húa Tạng, dòng sông Năng bị hàng trăm tảng đá lớn chặn lại khiến phải chia tách thành nhiều nhiều dòng nhỏ, nước chảy xiết tạo thành thác Đầu Đẳng hùng vĩ. Thác dài hơn 1.000m với ba bậc đá, mỗi bậc chênh nhau khoảng 3 đến 4m theo chiều dài, tạo thêm nét hoang sơ và lãng mạn cho Ba Bể.

Không chỉ thu hút du khách ở vẻ đẹp của một hồ giữa lưng chừng núi cùng hệ thống phức hợp ao, động thác, Ba Bể có thu hút du khách với hơn 417 loài thực vật, 299 loài động vật có xương sống. Dưới lòng hồ có hơn 49 loài cá nước ngọt, trong đó có một số loại quý hiếm như cá chép kính, rầm xanh, anh vũ và cá lăng.

Ngoài việc chiêm ngưỡng cảnh quan thiên nhiên, đến Ba Bể, bạn còn tìm hiểu về cuộc sống hàng ngày của các tộc người Tày, Mông, Dao sinh sống tại 15 bản trong vườn quốc gia. Trong đó, người Tày là tộc người sống tại đây lâu nhất (hơn 2000 năm), cũng là là tộc người đông nhất (58%)

Người dân ở đây rất hiếu khách, chỉ cần ngỏ lời, bạn sẽ được mời về nhà, uống chén rượu ngô cay, nhấm nháp thịt heo mọi gác bếp. Hay hoà mình vào các làn điệu dân ca như hát then, si, lượn, múa khèn; các lễ hội truyền thống như hội Lồng tồng, hội xuân, đua thuyền độc mộc, võ dân tộc, bắn cung, bắn nỏ...



AN HUỲNH - HUY VŨ
Theo Bưu Điện Việt Nam

Thâm nhập thủ phủ cây 'gây nghiện' của người Tày

posted Jun 15, 2012, 8:26 PM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 8:26 PM ]

Những ngày này, những cánh đồng ở xã Bằng Vân, Ngân Sơn, Bắc Kạn đang vào mùa thu hoạch cây thuốc lá. Người dân tộc Tày nô nức cùng nhau đi thu hoạch loài cây “gây nghiện”.

Dân đổi đời vì cây thuốc lá

Vùng đất Bằng Vân thuộc huyện Ngân Sơn, tỉnh Bắc Kạn từ lâu đã trở thành “thủ phủ” của cây thuốc lá. Loài cây “gây nghiện” này mang lại nguồn thu nhập chính cho phần lớn những người dân tộc Tày nơi đây.

Đúng như cái tên địa danh của mình, đường lên xã Bằng Vân liên tục những đoạn dốc cao chạy dài lên tới đỉnh núi. Vào thời gian sáng sớm và buổi chiều ở nơi đây, những tảng mây trắng theo gió lùa bay là là ngay trên mặt đường khiến người ta có cảm giác như đang đi trong cõi phù vân.

Ngồi xếp những chiếc lá thuốc thành hàng đều tăm tắp lên sào để chuẩn bị đem đi sấy, anh Trương Văn Bảo, người dân tộc Tày (28 tuổi, ở thôn Pù Mò, Bằng Vân, Ngân Sơn, Bắc Kạn) cho biết: “Thuốc lá là loại cây chịu hạn rất tốt, nhất là với thời tiết nắng nóng ở Cao Bằng vào mùa hè. Cây thuốc lá được người dân nơi đây trồng vào mùa khô từ tháng 11 (âm lịch). Đến khi ăn tết xong người dân mới bắt đầu thu hoạch lá thuốc lá, kéo dài cho hết tháng 3 âm lịch”.

Trung bình mỗi 1 sào thuốc lá cho thu hoạch 3 đến 5 tạ lá thuốc khô. Giá bán thời điểm hiện tại là khoảng 50 - 60 nghìn đồng/kg lá khô vàng và 10 nghìn đồng/kg lá sấy bị hỏng.

Theo anh Bảo, khó khăn trong việc thu lợi từ trồng thuốc lá là ngoài kĩ thuật thu hoạch đã quan trọng, kĩ thuật sấy còn quan trọng hơn gấp bội. Thu hoạch lá thuốc lá không được ồ ạt, mỗi lần thu hoạch chỉ được lấy 3-4 lá/cây, đó là những lá dưới cùng của thân cây mới già và đã ngả sang màu vàng.

Sau khi thu hoạch về, lá thuốc sẽ được xâu vào những chiếc gậy dài chừng 1,5m và xếp vào lò sấy trong vòng 7 ngày. Đây là 7 ngày rất quan trọng. Người dân phải thường trực ở lò sấy cả ngày lẫn đêm vì giai đoạn này quyết định chất lượng hàng và số tiền sẽ thu về.

Người ta sẽ dùng củi hoặc trấu để sấy thuốc. 2 ngày đầu tiên phải giữ cho nhiệt độ trong lò là 38 độ C để lấy màu vàng cho lá. Từ ngày thứ 3 đến ngày thứ 6 nhiệt độ phải ở vào khoảng 45- 50 độ C nhằm thoát nước cho lá, ngày thứ 7 nhiệt độ từ 60 - 70 độ C để sấy khô cọng của lá thuốc. Và cuối cùng là mở cửa lò cho không khí bên ngoài ùa vào làm cho lá thuốc dịu lại sau 1 đêm, rồi mới mang thuốc buộc thành bó, chờ thương nhân đến mua. Một lò sấy tiêu tốn khoảng 2 triệu tiền chất đốt trong mỗi đợt sấy.

Tuy nhiên, thuốc lá lại là loài cây độc hại, trong thời gian cất trong lò sấy sẽ xả ra môi thường một lượng khí thải không nhỏ, đặc biệt là gây ảnh hưởng đến sức khỏe những người dân vì thông thường lò sấy được xây ngay cạnh nhà ở.

Chị Lý, một người dân sống ở Bằng Vân chia sẻ: “Biết là cây thuốc lá độc hại, nhưng đất nơi đây lại luôn khô hạn, chẳng trồng được cây gì khác, nếu không có cây thuốc lá chắc không ai trụ nổi. Dù biết nó ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng vì miếng cơm manh áo vẫn phải làm thôi”.

Một điều dễ dàng nhận thấy khi chúng tôi tiếp xúc với những người dân nơi đây là, hầu hết ai nấy cũng rất cởi mở. Bởi lẽ, nếu như trước đây, những thôn xóm nghèo xác nghèo xơ, nhà chẳng có nổi một cái ti vi, đa số trong diện hộ nghèo thì đến nay, nhờ có cây thuốc lá, những con dốc đường toàn đá lởm chởm nay đã được thay bằng đường đổ bê tông nhẵn nhụi.

Nỗi lo bệnh tật và mất rừng

Mặc dù cây thuốc lá đã cho người dân tộc Tày nơi đây một diện mạo hoàn toàn mới nhưng đa số họ lại không hiểu rằng, việc họ “đổi đời” từ trồng cây thuốc lá chẳng thấm vào đâu so với số người nghèo đi do bệnh tật vì tiêu thụ sản phẩm thuốc lá cho chính họ. Bởi mỗi năm ở Việt Nam, có hàng chục nghìn người chết vì các căn bệnh liên quan đến hút thuốc lá, hàng nghìn tỉ đồng phải chi ra cho việc chữa bệnh – hậu quả từ việc hút thuốc lá gây ra.

Theo kết quả nghiên cứu gần đây, hiện nay ở Việt Nam có khoảng gần 20 triệu người hút thuốc lá và chi phí cho mặt hàng này vào khoảng 16 nghìn tỉ đồng. Đó là chưa tính đến chi phí chữa bệnh do hậu quả của việc hút thuốc lá gây ra. Chắc chắn, số tiền này thừa đủ để mua lương thực nuôi sống cho hàng chục triệu người hoặc đầu tư hàng trăm công trình phúc lợi khác cho nhân dân.

Và có một thực tế đang diễn ra ở các bệnh viện chuyên điều trị các ca bệnh nan y có bắt nguồn từ thuốc lá là rất nhiều người trở nên kiệt quệ về kinh tế. Chi phí chữa bệnh tốn kém hơn nhiều so với chi phí để mua thuốc hút và đa số những bệnh nhân hút thuốc lá là nam giới và là những trụ cột cho gia đình nên khi họ nằm viện cũng kéo theo nhiều hệ lụy khác như thu nhập, chi phí bệnh viện, người chăm sóc.

Bên cạnh đó mỗi khi vào mùa thu hoạch cây thuốc lá là nạn phá rừng đều tăng cao. Không ít vụ, người dân đi chặt phá rừng vô tội vạ để về sấy thuốc lá đã bị kiểm lâm lập biên bản và phạt hành chính. Nhiều cánh rừng ở Bắc Kạn đã bị tàn phá tan nát, trở thành đồi núi trọc, mùa mưa lũ đến, nguy cơ lũ tràn, lũ quét, sạt lở đất là điều tất yếu.

Theo tính toán của người dân, để có một tạ nguyên liệu làm thuốc lá khô sau khi sấy phải tiêu thụ khoảng gần 2 mét khối củi cộng với việc mua than làm chất đốt khá đắt đỏ nên người dân chọn cách vào rừng khai thác trái phép để tận dụng nguồn lợi nhuận tối đa. Chính điều này khiến cho kiểm lâm phải vất vả hơn để bảo vệ rừng.

“Nói thật là mua than đốt cũng rất hiệu quả, nhưng mà giá than đắt lắm, còn mua củi thì một xe cũng đến mấy triệu. Mỗi mùa vụ được vài chục triệu mà chi phí nhân công, mua cái này, cái khác hết cả chục triệu thì làm sao mà giàu được”, bác Tẩu, một người dân trồng thuốc lá lâu năm tâm sự.

Chia tay những người dân tộc Tày ở mảnh đất Bằng Vân, tôi không khỏi suy nghĩ về cái vòng nghèo đói luẩn quẩn cứ xoay quẩn quanh từ người này sang người khác. Nụ cười được mùa của người này lại đem lại tiếng khóc bệnh tật cho người khác, tất cả đều mang tên cây thuốc lá.


KINH VÂN
Theo Infonet.vn

Thăm hồ Ba Bể, Bắc Kạn

posted May 17, 2012, 2:24 AM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 9:20 PM ]

Xuất phát từ thị xã Bắc Kạn, ngược quốc lộ 3 chừng 50km chúng tôi đến hồ Ba Bể (huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn) - nơi được người xưa gọi là “thiên nhiên đệ nhất hồ”.

Trong sương sớm ban mai, rảo bước men theo con đường nhỏ xung quanh hồ bạn sẽ thả hồn mình vào thiên nhiên hoang sơ với những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn soi bóng xuống lòng hồ xanh ngắt, phóng tầm mắt ra xa bạn sẽ thấy những ngôi nhà sàn thấp thoáng...

Khung cảnh nơi đây dễ làm liên tưởng đến những bức tranh thủy mặc say đắm lòng người. Thích thú trước vẻ đẹp đầy quyến rũ, các tay săn ảnh trong nhóm thi nhau bấm máy, bọn con trai thì cố trèo lên các mỏm cao để ghi lại toàn cảnh hồ.

Một trong những điểm thú vị nhất khi đến Ba Bể là được ngồi xuồng máy đi tham quan một vòng hồ.

Chiếc xuồng nhè nhẹ lướt đi men dọc hai bên bờ hồ. Mọi người thỏa thích ngắm những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, những khối đá vôi với vô vàn hình thù. Đặc biệt hơn nữa và có lẽ cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được chứng kiến cô gái Tày chèo thuyền độc mộc.

Khoảnh khắc đầy lắng đọng làm ai cũng ngẩn ngơ và thoáng tiếc nuối khi chiếc thuyền ngày càng rời xa, dù đã kịp ghi đầy vào những khung hình...

Theo hành trình, chúng tôi dừng chân tại những điểm du lịch hấp dẫn nhất của hồ Ba Bể như ao Tiên, động Puông và thác Đầu Đẳng - những điểm văn hóa du lịch còn đầy huyền thoại của hồ Ba Bể.

Nhưng sẽ không trọn vẹn nếu bạn đến hồ Ba Bể mà chưa được thưởng thức những món đặc sản của nơi đây.

Buổi chiều, ngồi trên ngôi nhà sàn của đồng bào dân tộc Tày, ngắm cảnh hoàng hôn giữa chốn núi rừng và thưởng thức hương vị thơm ngon của món lẩu cá, cá nướng, gà núi nướng là những đặc sản của vùng hồ thì không còn gì tuyệt vời bằng.

Có lẽ chưa thỏa mãn với vẻ đẹp tuyệt vời của cảnh vật nơi đây, trên đường về tôi cứ ngoái đầu nhìn lại như thể muốn níu giữ những khoảnh khắc về một Ba Bể vừa hùng vĩ hoang sơ lại vừa dịu dàng đầy chất thơ mà chúng tôi đã một lần khám phá.

SƠN LÂM

Theo Tuổi Trẻ Online

Viên ngọc xanh Ba Bể, Bắc Kạn

posted May 17, 2012, 2:22 AM by An Bui   [ updated Jun 15, 2012, 9:20 PM ]

Thuyền ta lướt nhẹ trên Ba Bể;
Trên cả mây trời trên núi xanh

Những câu thơ bay bổng của nhà thơ Hoàng Trung Thông cùng những hình ảnh tuyệt đẹp của Ba Bể trong phim Hạt mưa rơi bao lâu đã thôi thúc chúng tôi tìm đến với Ba Bể - hồ thiên nhiên lớn nhất nước.

Cách Hà Nội khoảng 240km nhưng phải mất gần 7 giờ chúng  tôi mới đến được Ba Bể. Ba lần đổi xe, vượt qua những con đèo quanh co không làm giảm sự háo hức trong tôi. Không chọn nhà khách Ba Bể hay bản Pắc Ngòi - nơi tập trung du khách nước ngoài - để nghỉ đêm, chúng tôi xuôi theo bờ hồ thêm 2km đến ở nhờ một gia đình người Tày.

Ngôi nhà sàn nằm sát bờ hồ, dựa lưng vào núi, tiếng gió đêm từ hồ thổi vào vách núi rít lên những tiếng u u huyền bí. Một bên là vách núi với những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, một bên là hồ nước mênh mông, bóng tối bao trùm, cảm giác thật lạ...

Khi sương mờ còn phủ đầy vách núi, cành cây, mặt hồ còn lãng đãng, chúng tôi xuôi chèo tiến về phía gò Bà Góa. Đăng - con bác chủ nhà - tung lưới rồi kéo lên, chỉ vài lượt mà trong xô những chú cá mè, cá chép... đã quẫy mạnh. Hai ba ngày Đăng đi lưới một lần, lưới vừa đủ ăn. Thay vì xuôi chèo về nhà như mọi khi, hôm nay Đăng đưa tôi đi thăm Ba Bể.

Sau một vòng quanh gò Bà Góa, chúng tôi đến thác Đầu Đẳng, rồi động Puông, ao Tiên. Thật sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của ao Tiên: bao quanh là núi, nước xanh ngắt, lặng như tờ, với huyền thoại là nơi các nàng tiên hay xuống tắm.

Trong ánh nắng xuyên qua những tán cây ven hồ chiếu xuống mặt nước lấp lánh, chúng tôi xuôi theo dòng nước xanh trở về nhà. Bữa trưa đến sớm lúc 10g30 với món cá nướng, cá hấp và rau xào cùng những câu chuyện thú vị về hồ Ba Bể của Đăng.

Chia tay, chung tôi ngầm hẹn một ngày sẽ trở lại với Ba Bể, để ngồi lặng bên nhà sàn ngắm nắng tắt bên kia hồ, nghe tiếng gió rít vào vách núi và leo ngọn núi Phja Bjoóc cao nhất vùng, khám phá những câu chuyện huyền thoại về Ba Bể.

GIA TIẾN

Theo Tuoi Tre Online

1-5 of 5