Du lịch Philippines

Vị trí địa lý Philippines

posted May 18, 2012, 12:28 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:28 AM ]

Philippines là một quần đảo với 7.107 hòn đảo với tổng diện tích đất liền gần 300.000 kilômét vuông (116.000 dặm vuông. mi). Nó nằm giữa 116°40' và 126°34' đông, và 4°40' và 21°10' bắc, giáp với Biển Philippines ở phía đông, Biển Đông ở phía tây, và Biển Celebes ở phía bắc. Đảo Borneo nằm cách vài trăm kilômét về phía tây nam và Đài Loan thẳng phía bắc.

Moluccas và Sulawesi ở phía nam và Palau ở phía đông phía trên Biển Philippines. Thông thường quốc đảo này được chia thành ba nhóm đảo: Luzon (Vùng I đến V, NCR & CAR), Visayas (VI đến VIII) và Mindanao (IX đến XIII & ARMM). Cảng biển đông đúc Manila, ở Luzon, là thủ đô quốc gia và là thành phố lớn thứ hai sau vùng ngoại ô của nó là Thành phố Quezon.

Khí hậu của Philippines nóng, ẩm, nhiệt đới. Nhiệt độ trung bình hàng năm khoảng 26,5°C (79,7°F). Có ba mùa: Tag-init hay Tag-araw (tháng nóng hay mùa hè từ tháng 3 đến tháng 5), Tag-ulan (mùa mưa từ tháng 6 đến tháng 11) và Taglamig (mùa lạnh từ tháng 12 đến tháng 2). Gió mùa tây nam (tháng 5 – tháng 10) được gọi là "habagat" và gió mùa đông bắc khô (tháng 1 – tháng 4) là "amihan". Đa số các vùng đảo núi non thường có mưa rào nhiệt đới và có nguồn gốc núi lửa. Điểm cao nhất là Núi Apo ở Mindanao 2.954 mét (9.692 ft).

Có nhiều núi lửa đang hoạt động như Núi lửa Mayon, Núi Pinatubo và Núi lửa Taal. Nước này cũng nằm bên trong vành đai bão Tây Thái Bình Dương và hàng năm phải nhận khoảng 19 cơn bão. Nằm ở rìa phía tây bắc của Vành đai núi lửa Thái Bình Dương, Philippines thường xảy ra động đất và các hoạt động núi lửa. Khoảng 20 trận động đất được ghi nhận mỗi ngày ở Philippines, dù đa số là quá nhẹ để nhận ra được.


Theo Wikipedia

Ngôn ngữ và tôn giáo ở quốc đảo Philippines

posted May 18, 2012, 12:28 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:28 AM ]

Ngôn ngữ Có hơn 170 ngôn ngữ được dùng trong nước, hầu hết đều thuộc nhánh phía Tây của nhóm ngôn ngữ Malayo-Polynesian trong hệ ngôn ngữ Nam Đảo. Tiếng Philippines là tiếng địa phương được tiêu chuẩn hoá dựa trên tiếng Tagalog có các từ thông thường từ các ngôn ngữ Philippines khác. Theo Hiến pháp năm 1987, tiếng Philippines và tiếng Anh đều là ngôn ngữ chính thức. Mười hai ngôn ngữ vùng lớn khác là những ngôn ngữ phụ tại từng vùng, mỗi ngôn ngữ có hơn một triệu người sử dụng: Tagalog, Cebuano, Ilokano, Hiligaynon, Waray-Waray, Bikol, Kapampangan, Pangasinan, Kinaray-a, Maranao, Maguindanao và Tausug. Việc sử dụng tiếng Tây Ban Nha ở Philippines đã giảm sút kể từ thời cai trị của Hoa Kỳ nhưng ngôn ngữ Tây Ban Nha vẫn có ảnh hưởng lớn trong văn hoá Philippines, một di sản của hàng thế kỷ thuộc địa Tây Ban Nha.

Từ năm 1973 nó không còn được coi là ngôn ngữ chính thức và không còn được giảng dạy tại đại học, năm 1987 nhưng nó được coi là ngôn ngữ của tầng lớp thượng lưu. Theo cuộc điều tra dân số năm 1990, có 2.658 người nói tiếng Tây Ban Nha và 292.630 người nói tiếng Chavacano, một một ngôn ngữ lai Tây Ban Nha. Hàng nghìn từ vay mượn từ tiếng Tây Ban Nha đã được chấp nhận trong ngôn ngữ của Philippines, và có khoảng 13 triệu tài liệu bằng tiếng Tây Ban Nha trong các thư viện tại Philippines. Toà án vẫn chấp nhận các tài liệu được viết bằng tiếng Tây Ban Nha. Tuy nhiên, người dân nói chung không còn coi tiếng Tây Ban Nha là thứ ngôn ngữ dùng trong sinh hoạt và lao động hàng ngày ở Philippines.

Tôn giáo Philippines là nước có cộng đồng Công giáo La Mã lớn thứ ba và có cộng đồng Tin lành đứng đứng thứ mười ba, cộng đồng Hồi giáo lớn thứ bốn mươi, cộng đồng Hindu lớn thứ 17 và cộng đồng Phật giáo lớn thứ 17. Khoảng 92% dân số Philippines theo Thiên chúa giáo: 83% thuộc Nhà thờ Công giáo La mã trong khi 3% còn lại thuộc Thiên chúa giáo cũ (Old Catholic) Nhà thờ độc lập và 6% khác thuộc nhiều phái Tin lành khác. Dù Thiên chúa giáo là một lực lượng chính trong văn hoá của Philippines, một số người vẫn theo các truyền thống và lễ nghi địa phương.

Nhà thờ Công giáo La Mã sử dụng ảnh hưởng to lớn của họ trên cả những công việc chính phủ và không chính phủ, dù hiến pháp đã tiên liệu trước việc tách Nhờ thờ khỏi Nhà nước. Philippines hiện có ba Hồng y giáo chủ, Ricardo Cardinal Vidal, Jose Cardinal Sanchez và Gaudencio Cardinal Rosales. Hồng y giáo chủ quá cố Jaime Cardinal Sin là người lãnh đạo tinh thần của quốc gia và là người tham gia tích cực vào Sức mạnh nhân dân I và Sức mạnh nhân dân II. Ông mất ngày 21 tháng 6 năm 2005. Hồng y giáo chủ Vidal là tổng giám mục Cebu. Hồng y giáo chủ Sanchez là cựu Trưởng giáo đoàn tăng lữ, Roman Curia. Gaudencio Hồng y giáo chủ Rosales làm tổng giám mục Manila. Thánh đường nổi tiếng nhất là đại Thánh đường Manila.

rong số nhiều giáo phái Tin Lành và Thiên chúa giáo những giáo phái đông đảo nhất là Seventh-day Adventists, Nhà thờ Thiên chúa, Liên hiệp nhà thờ thiên chúa ở Philippines, Hội giám lý thống nhất, Nhà thờ giám mục Philippines, Hội đồng Chúa, Nhà thờ chính thống thống nhất, Nhà thờ chúa Jesu Christ của những vị thánh ngày cuối (Mormons), và các giáo phái Baptist phía nam Philippines. Hơn nữa, còn có hai nhà thờ do các lãnh đạo tôn giáo địa phương lập ra: Nhà thờ độc lập Philippine (Iglesia Filipina Independiente) hay "Aglipayan" và Iglesia ni Cristo (Nhà thờ Christ). Cũng như vậy, đa số dân bản xứ, ước tính từ 12 đến 16 triệu người cho rằng mình là người Thiên chúa giáo.

Tuy nhiên, nhiều nhóm dân bản xá vẫn theo một tôn giáo pha trộn giữa tôn giáo bản địa và các niềm tin của Thiên chúa giáo. Nhà thờ độc lập Philippine là tôn giáo có mục đích cách mạng chống lại Tây Ban Nha. Trong khi phong trào cách mạng dưới sự lãnh đạo của Tướng Emilio Aguinaldo tịch thu toàn bộ các trang trại của thầy dòng và các tài sản khác của Nhà thờ Công giáo La Mã ở Philippines, Aglipayans được chính phủ cách mạng cho phép thừa hưởng các giáo dân và các nhà thờ của Công giáo La Mã. Tuy nhiên, khi Hoa Kỳ chiếm Philippines, các trang trại được trả lại cho Nhà thờ Công giáo La mã và cuối cùng được chính phủ ở quốc đảo do Hoa Kỳ lập lên mua lại.

Những giáo xứ và nhà thờ Aglipayans đã tiếp nhận trước đây được trả lại cho Nhà thờ Công giáo La Mã. Gần 5% người Philippine là Hồi giáo và đã từng hiện diện ở Philippines trong thời gian dài hơn Thiên chúa giáo. Chỉ khi Tây Ban Nha chinh phục nước này Thiên chúa giáo mới trở thành tôn giáo chính thống với đa số dân. Phần nhiều những người Hồi giáo Philippine sống ở vùng đồng bằng thấp và theo lễ nghi Hồi giáo đúng quy chuẩn, dù các lễ nghi do một số bộ lạc Hồi giáo vùng núi Mindanao có phản ánh một sự hỗn hợp với thuyết duy linh. Người Hồi giáo đã chống lại sự chinh phục và cải đạo trong nhiều thế kỷ của người Tây Ban Nha, Mỹ và hiện nay là chính phủ Philippines. Nhiều nhóm Hồi giáo đã thực hiện các chiến dịch quân sự kéo dài chống lại chính phủ Philippines để đòi quyền tự quyết.


Theo Wikipedia

Dãy núi Kitanglad - vườn di sản của ASEAN

posted May 18, 2012, 12:27 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:27 AM ]

Dãy núi Kitanglad là khu bảo tồn thiên nhiên có giá trị cao, đa dạng và độc đáo, nơi sinh sống của hàng trăm loài động thực vật tiêu biểu của khu vực ASEAN. Trong khu bảo tồn này, các nhà khoa học đã phát hiện được nhiều loại động thực vật quý hiếm như cây Canhkina dùng để chế biến thuốc chữa sốt rét, hay đại bàng Philippin - một trong những loại đại bàng lớn nhất thế giới đang có nguy cơ tuyệt chủng cao; loài hoa lớn nhất thế giới Rafflesia. Đỉnh Dulang-dulang cao nhất trong dãy Kitanglad, với độ cao gần 2.940m so với mặt nước biển, được những người dân sinh sống ở đây cho là nơi linh thiêng, nơi đấng tối cao gìn giữ linh hồn họ.

Khoảng 80% cư dân ở dãy núi này là những tộc người bản địa như Manobos, Talaandig, Higaonon, Matigsalug và Umayamnon. Từ tháng 11/2000, Chính phủ Philippines đưa dãy núi này vào danh sách khu bảo tồn theo Luật 8.978. Việc các quốc gia Đông Nam Á công nhận dãy Kitanglad là vườn di sản ASEAN là sự đánh giá cao những nỗ lực của Chính phủ Philippines không chỉ trong việc bảo tồn sự đa dạng hóa hệ sinh vật mà còn trong việc bảo vệ văn hóa và truyền thống của khu vực. Trước đây hai dãy núi khác của Philippines cũng đã được công nhận là vườn di sản ASEAN gồm dãy núi Apo ở tỉnh Davao và núi Iglit-Baco ở Oriental Mindoro.

Kỷ niệm du lịch bụi Philippines

posted May 18, 2012, 12:27 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:27 AM ]

Khi lên chương trình cho chuyến du lịch bụi đến Philippines, tôi đã phải cố gắng mãi mới “nhét” được Banaue - Batad vào hành trình vỏn vẹn có bảy ngày để khám phá đảo quốc rộng lớn này. Nằm cách thủ đô Manila 360km, phương tiện di chuyển duy nhất để đến được di sản thế giới này là các chuyến xe bus khởi hành lúc 10 g đêm mỗi ngày. Chúng tôi quyết định chọn hãng xe Victoria Liner - hãng tốt nhất trong số năm hãng xe chạy tuyến Manila - Banaue theo lời giới thiệu trên các diễn đàn du lịch quốc tế. Chất lượng xe đúng là rất tốt, nhưng có một vấn đề chúng tôi không thể ngờ tới là nhiệt độ trên xe được điều chỉnh rất thấp và bác tài xế bật nhạc ầm ĩ cả đêm, khiến cho hành khách hầu như không thể ngủ được.

Tới Banaue lúc 5g sáng, chúng tôi liên lạc với người hướng dẫn đã được giới thiệu trước và thuê một chiếc xe, bắt đầu hành trình khám phá những ruộng bậc thang nổi tiếng của Banaue. Tuy nhiên, thị trấn nhỏ hiện ra trước mắt chúng tôi thật nhếch nhác với những shop hàng lưu niệm và các cụ già dân tộc ngồi làm mẫu chờ chụp ảnh. Trong khung cảnh đó, những thửa ruộng bậc thang hùng vĩ cao tới trời xanh dường như cũng mất đi vẻ đẹp mà tôi từng tưởng tượng trước khi tới đây. Thất vọng rời Banaue, chúng tôi tiếp tục hành trình trên một cung đường rừng lầy lội bùn và xóc khủng khiếp để đến điểm bắt đầu hành trình trekking Batad. Nhưng chưa kịp xuống xe thì trời đột ngột đổ mưa xối xả.

Chúng tôi ngồi trên xe ngao ngán nhìn màn mưa trắng xóa, không biết sẽ làm gì trong hai ngày ở chốn “khỉ ho cò gáy” này và tự hỏi liệu có sai lầm không khi xếp Batad vào hành trình của chuyến lần này. Nhưng thật may, cơn mưa rừng thoắt đến thoắt đi, chẳng mấy chốc trời đã quang và chúng tôi bắt đầu đi xuống núi. Rừng ở đây cũng giống như những vùng khác của Philippines, còn rất hoang sơ và rậm rạp. Đôi khi, xen giữa các rừng cây, chúng tôi bắt gặp một dòng suối trong veo róc rách hoặc một thác nước nhỏ đổ xuống từ trên cao. Dọc đường đi hầu như không thấy du khách nào, chỉ thỉnh thoảng có một quán nước đơn sơ bán vài món ăn vặt, gậy leo núi và áo mưa cho khách du lịch.

Cảm giác được lang thang một mình một cõi giữa thiên nhiên hoang sơ và hùng vĩ thật tuyệt với những du khách vốn đã quen với nhịp sống ồn ào náo nhiệt của thành thị. Sau hai tiếng đi bộ, thung lũng Batad hiện ra trong làn mưa bụi giăng giăng đẹp như một xứ sở bị bỏ quên. Được bao bọc bởi bốn bề núi non trùng điệp, ngôi làng Batad nằm trong lòng thung lũng là nơi cư trú của người Ifugao - một trong số ít các dân tộc thiểu số của Philippines vẫn còn giữ được bản sắc riêng trong suốt lịch sử bị đô hộ hàng trăm năm của đất nước này.

Ở châu Á, bạn có thể nhìn thấy ruộng bậc thang ở rất nhiều nước, nhưng những thửa ruộng bậc thang ở Philippines được coi là “độc nhất vô nhị” vì chiều cao từ 1.500 tới 2.000m và độ dốc tối đa lên tới 700. Càng ngạc nhiên hơn khi biết rằng những công trình khổng lồ này đã được tạo ra bởi tổ tiên của người Ifugao từ cách đây khoảng 2.000 năm bằng những công cụ hết sức thô sơ. Bởi vậy, cũng là dễ hiểu khi có người gọi đây là “kỳ quan thứ 8 của thế giới”. Hillside Inn có lẽ là nhà trọ được yêu thích nhất ở Batad vì từ ban công trên cao có thể phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh ruộng bậc thang trải dài trên sườn núi như một nhà hát ngoài trời khổng lồ. Khi chúng tôi tới, nơi đây đã kín phòng và trên sàn gỗ xếp chật những đôi ủng dính đầy đất cát của “dân balô” từ khắp thế giới.

Danh hiệu di sản thế giới mà UNESCO trao tặng cách đây 13 năm đã khiến cho ngôi làng xa xôi hẻo lánh này được biết đến nhiều hơn trên bản đồ du lịch thế giới. Đường sá được mở rộng, do đó cũng có nhiều người trẻ từ bỏ nghề nông gia truyền vào thành phố sinh sống, để lại những thửa ruộng bậc thang không được chăm sóc đang bị hư hỏng dần. Bất chấp làn sóng du lịch đang lan nhanh, cuộc sống của người dân Batad vẫn giữ được vẻ nguyên sơ hồn nhiên. Tôi thích cảm giác bình yên khi đi men theo những thửa ruộng vào buổi chiều muộn, nhìn Mặt trời xuống núi và khói bếp lan dài trên những mái nhà sàn. Trong sân nhà, những đứa trẻ Ifugao nhìn theo chúng tôi, nhoẻn miệng cười và hét “Hello” khi có ai quay lại mỉm cười với những đôi mắt đen nhánh đáng yêu đó. Khi bước vào sân một ngôi nhà, những chàng trai Ifugao nhiệt tình mời chúng tôi nhai thử nganga - một loại lá cây và vôi, khi nhai ra nước đỏ giống như trầu cau của Việt Nam.

Khi màn đêm buông xuống, những chú đom đóm bay lạc vào phòng, lạc luôn vào giấc mơ của tôi đêm đó, một giấc mơ đầy sao... Có lẽ khoảng thời gian đẹp nhất ở Batad là bình minh, khi nắng thủy tinh trong veo rải khắp thung lũng còn mờ sương. Trong không gian tinh khiết của buổi sớm mai, có tiếng vỗ cánh của bầy chim rừng rời tổ đi kiếm ăn và tiếng gáy chào buổi sáng của bầy gà dưới sàn nhà. Khung cảnh biến đổi theo những chuyển động chậm chạp của Mặt trời, những dãy núi và ruộng bậc thang phía xa sáng dần và hiện lên rõ nét như trong một đoạn phim quay chậm. Sau khi ăn sáng, chúng tôi đi xuyên qua những thửa ruộng bậc thang để tới thác Tapiah.

Đường đi tương đối dễ vì các vách ruộng ở đây được đắp bằng đá, không phải bằng đất giống như ở Banaue. Lối lên xuống giữa các tầng ruộng cũng là những hòn đá to được gắn chắc chắn vào vách ruộng. Dọc đường đi, đôi khi chúng tôi nhìn thấy những ngôi nhà sàn treo đầy đầu thú xung quanh, dấu hiệu cho thấy chủ nhà là một thợ săn thiện nghệ. “Đó là trước kia thôi” - Marco, anh chàng hướng dẫn của chúng tôi cười - “Ngày trước, suối ở đây có cả cá sấu nữa, nhưng bây giờ thì việc săn bắn đã bị cấm rồi, mà thú cũng chẳng còn mấy nữa”. Khởi hành từ sáng sớm, nhưng khi chúng tôi tới được thác Tapiah thì Mặt trời đã lên khá cao và lưng áo ai cũng ướt đẫm mồ hôi. Nằm giữa khu rừng nguyên sinh rậm rạp, thác Tapiah tung bọt trắng xóa dưới ánh nắng tạo nên chiếc cầu vồng lộng lẫy chào đón du khách.

Nước suối lạnh buốt nhưng tôi không ngăn được cảm giác phấn khích khi lội ra đứng chênh vênh trên những hòn đá to giữa lòng suối, ngẩng lên nhìn những vách núi phủ rêu xanh mướt và thác nước ào ào đổ xuống từ trên cao, tạo nên những đợt sóng mạnh dồn dập. Khi chúng tôi tắm xong và leo trở lại Batad thì đã giữa trưa, Mặt trời rực rỡ chiếu sáng cả thung lũng. Maya, chủ nhà trọ Hillside, tiễn chân chúng tôi bằng bữa cơm cuối cùng đặc biệt ngon miệng với món gà núi thịt rất ngọt và chắc. Vẫn còn lưu luyến với thung lũng ruộng bậc thang xoắn ốc đẹp như một bông hoa khổng lồ của Batad, chúng tôi đành phải từ biệt ngôi làng nhỏ yên bình này.

Hành trình trekking từ Batad qua Bagaan dường như kéo dài mãi với những bụi hoa cúc quỳ vàng rực, những con đường lau mọc rợp đầu, với chuồn chuồn và bươm bướm rập rờn quấn quýt như níu chân người. Đến cuối con đường đất đỏ, những đám mây đen hiện ra báo hiệu một cơn mưa lớn đang kéo đến, che mờ núi đồi phía sau. Chúng tôi chui vào xe ôtô vừa kịp lúc cơn mưa đổ ập xuống. Quay đầu nhìn lại để cố lưu giữ những hình ảnh cuối cùng của núi rừng, nhưng chỉ còn thấy một màn mưa trắng xóa…

Đồi Sôcôla: Kỳ quan thiên nhiên của Philippines

posted May 18, 2012, 12:26 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:26 AM ]

Nằm tại tỉnh Bohol, Philippines, đồi Sôcôla là một trong những địa điểm du lịch hấp dẫn và độc đáo bậc nhất, một món quà tuyệt vời tạo hóa đã ban tặng cho đất nước hơn bảy nghìn hòn đảo này.

Đồi Sôcôla bao gồm 1268 ngọn đồi hình nón với kích thước tương tự nhau, cao trung bình từ 30 - 50m, trải dài trên 50km². Ý nghĩ đầu tiên của nhiều du khách khi xem những bức ảnh về tập hợp những ngọn đồi kỳ lạ này là hai từ “nhân tạo”, bởi khó lý giải được tại sao hơn một nghìn ngọn đồi lại có thể có hình dáng, kích thước tương tự nhau và nhất là, gần như có cùng một màu sắc khi chuyển mùa. Hơn một nghìn ngọn đồi này được bao phủ bởi cỏ xanh, nhìn hệt như cả nghìn tấm thảm mượt mà đua nhau khoe mình vào mùa mưa. Khó có thể tượng tượng được hơn một nghìn tấm thảm xanh mướt ấy lại có thể biến hóa chóng mặt vào mùa khô. Cái tên đồi Sôcôla cũng do vậy mà có.

Mùa khô tới, cỏ héo đi, toàn bộ các ngọn đồi sẽ dần chuyển sang màu vàng nhạt. Tới cuối mùa khô, khi cỏ đã chết, bao trùm không gian của hơn một nghìn ngọn đồi sẽ là màu đặc trưng đúng như tên gọi, màu sôcôla. Đây thực sự là một kỳ quan thiên nhiên hiếm có và đã trở thành một trong những điểm du lịch hút khách nhất của Philippines. Đồi Sôcôla đem đến nhiều liên tưởng. Đa số du khách thấy chúng giống như những viên kẹo sôcôla khi mùa khô tới, cũng có người thấy giống những ngọn đồi trùng điệp trong bức tranh của những đứa trẻ, gợi lại ký ức về tuổi thơ êm đẹp, cũng có người thấy đồi Sôcôla giống như những chiếc nhũ hoa của người thiếu nữ.

Đó là lý do tại sao đồi Sôcôla còn được người dân địa phương gọi bằng một tên khác, cánh đồng nhũ hoa. Cũng có không ít tranh luận xung quanh nguồn gốc của những ngọn đồi sôcôla này song dường như, để phù hợp với tên gọi, các giả thiết đưa ra đều mang màu sắc của huyền thoại và pha chút lãng mạn. Có hai truyền thuyết liên quan tới nguồn gốc của những ngọn đồi được người ta truyền tai nhau nhiều nhất. Truyền thuyết thứ nhất là về cuộc giao tranh giữa hai vị thần khổng lồ, vì mâu thuẫn riêng nên dùng đá và cát làm vũ khí nhằm đánh bại đối phương trong nhiều ngày đêm. Sau cùng, do kiệt sức, hai thần quên đi điều gì đã gây ra xung đột giữa hai bên và nhanh chóng trở thành bạn của nhau.

Đống đổ nát mà họ để lại đã làm nên đồi Sôcôla. Truyền thuyết thứ hai, lãng mạn hơn, liên quan tới câu chuyện tình của một vị thần rất trẻ và đầy sức mạnh mang tên Arogo. Thần đem lòng yêu một cô gái bình thường là Aloya. Sau khi cô gái này chết đi, vì quá đau buồn, thần đã khóc nhiều tới nỗi khiến cho nước mắt rơi xuống hạ giới và trở thành những ngọn đồi Sôcôla ngày nay. Tuy nhiên, theo học thuyết địa chất, những ngọn đồi Sôcôla thực ra được tạo thành do sự phong hóa của đá vôi. Du khách sau khi leo 214 bậc lên đỉnh một trong những ngọn đồi Sôcôla đã được xây dựng thành khu nghỉ dưỡng có thể chiêm ngưỡng kỳ quan có một không hai chỉ có thể tìm thấy ở Bohol, Philippines.

Philippines xin chào!

posted May 18, 2012, 12:26 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:26 AM ]

Bộ Du lịch Philippines vừa giới thiệu cho các công ty du lịch Việt Nam chương trình quảng bá với chủ đề “Xin chào Philippines” nhằm mời gọi du khách Việt đến với quốc gia láng giềng này. Bà Miriam V. Melgar, Giám đốc kinh doanh của công ty DRAFTFCB Việt Nam – là đại diện của du lịch Philippines tại Việt Nam, cho biết đây là lần đầu tiên một chương trình quảng bá du lịch Philippines được triển khai chính thức tại Việt Nam, và sẽ tập trung vào việc quảng bá du lịch đất nước này trên các tạp chí của Việt Nam, tổ chức các tour cho các công ty du lịch Việt Nam tìm hiểu Philippines.

Thành phố Manila (thủ đô của Philippines) và thành phố Cebu sẽ nằm trong danh sách các điểm đến của Philippines sẽ được quảng bá theo chương trình với chủ đề “Vượt hơn sự mong đợi”. Theo bà Melgar, ngành du lịch Philippines cũng sẽ tổ chức các hoạt động quảng bá nhắm vào khách thương nhân. Bà cho biết các hoạt động quảng bá trên nhằm thu hút du khách Việt Nam đến Philippines và cũng đưa khách từ thị trường Philippines đến Việt Nam.

Ông Benito C. Bengzon, Giám đốc Ban hợp tác du lịch của Bộ Du lịch Philippines, nói với Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online sau khi giới thiệu chương trình quảng bá rằng Việt Nam là một thị trường quan trọng của Philippines vì đây là thị trường có lượng khách đến Philippines tăng rất nhanh trong các năm qua. Ông Bengzon cho biết Philippines chỉ thu hút hơn 13.670 du khách Việt trong tổng số hơn 3.1 triệu khách quốc tế năm 2008, nhưng con số này đã tăng hơn gấp đôi nếu so với số 6.475 khách Việt Nam mà đất nước này đón năm 2004.

Ông Bengzon nói hiện 5 thị trường du lịch đứng đầu của Philippines là Hàn Quốc, Mỹ, Nhật, Trung Quốc và Úc, và các thị trường này chiếm khoảng 60% tổng số du khách quốc tế đến Philippines. Nhưng ngành du lịch của Philippines đang tìm kiếm các thị trường mới và Việt Nam là một trong các thị trường mà ngành du lịch nước này đang hướng tới. Ông hy vọng lượng khách du lịch Việt Nam đến Philippines trong năm nay sau chương trình quảng bá sẽ tiếp tục tăng mạnh vì đã có thêm nhiều chuyến bay thẳng trược tiếp nối 2 nước. Hiện hãng hàng không Philippine Airlines và Cebu Pacific đang khai thác các chuyển bay thẳng giữa Manila và TPHCM.

Ông Bengzon nói Philippines là một quần đảo có số dân 90 triệu người và bao gồm hơn 7.100 hòn đảo nên các sản phẩm cũng rất đa dạng, từ nghỉ dưỡng đến mua sắm, các hoạt động giải trí thích hợp với du khách đến từ Việt Nam. Nhân dịp này, Hãng hàng không Philippine Airlines cũng đưa ra giá vé khuyến mãi là 138 đô la Mỹ cho chuyến bay khứ hồi giữa TPHCM và Manila còn giá vé của Hãng hàng không giá rẻ Cebu Pacific bắt đầu từ 30 đô la Mỹ cho chặng TPHCM - Manila.


Theo TBKTSG Online

Độc đáo nhà hàng nằm ngay chân thác nước

posted May 18, 2012, 12:25 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:25 AM ]

Một nhà hàng ở Philippines nằm ngay dưới chân thác nước đã thu hút được nhiều khách du lịch. Villa Escudero, thuộc tỉnh Quezon, là một khu nghỉ dưỡng nổi tiếng và gần gũi với thiên nhiên với những căn phòng được trang trí sống động và không gian đẹp mắt. Tuy nhiên điều khiến khu nghỉ dưỡng này trở nên nổi tiếng và thu hút được nhiều du khách gần xa chính là nhờ tại đây có một nhà hàng nằm ngay dưới chân một thác nước nhỏ. Khách du lịch có thể vừa thưởng thức những món ăn ngon vừa lắng nghe tiếng nước chảy róc rách ngay dưới chân mình.

Thông thường việc ở quá gần thác nước có thể gây nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tại nhà hàng đặc biệt này thì hoàn toàn ngược lại. Tại đây du khách có thể tháo giày dép để tiến gần tới thác nếu họ muốn. O.C đưa tin nằm ngay bên phải chân thác nước Labasin, nhà hàng có một không hai này phục vụ những món ăn đặc biệt và mang đậm tính truyền thống của Philippines.

Du khách hẳn sẽ có một trải nghiệm thú vị khi vừa ăn vừa có thể cảm nhận dòng nước tươi mát đang chảy dưới chân mình. Nếu cảm thấy thích thú, họ còn có thể cởi bỏ quần áo và ngồi dưới dòng nước mát lạnh để chụp ảnh kỷ niệm cho chuyến đi nghỉ đáng nhớ.


Phan Tâm

Theo Ngôi Sao.net

Resort sinh thái thú vị nhất châu Á

posted May 18, 2012, 12:24 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:24 AM ]

Được xây dựng cách đây gần ba thập kỷ nhưng chưa bao giờ được đưa vào sử dụng, Nhà máy Điện nguyên tử Bataan của Philippines hiện đang được công ty mẹ - Tập đoàn Điện lực Quốc gia (NPC), quảng bá như là một địa điểm du lịch sinh thái mới. Du khách sẽ có thể tham quan nhà máy và nghỉ đêm tại một bãi biển ngay sát nhà máy. “Đây sẽ là nhà máy điện hạt nhân thân thiện với du lịch duy nhất ở châu Á”, người phát ngôn của NPC tuyên bố. Còn tại châu Âu, một số nước cũng có hình thức du lịch –điện-hạt-nhân kiểu này.

“Bạn không có cơ hội được ngắm một nhà máy điện hạt nhân mỗi ngày, nhất là một lò phản ứng hạt nhân. Vì thế chúng tôi tin hầu hết mọi người sẽ cảm thấy rất phấn khích”, vị này khẳng định trên National Geographic.

Theo NPC, nhà máy đã được cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế IAEA kiểm tra hai lần vào các năm 1984 - 1985, và được phê duyệt để tiếp nhận nguyên liệu, bắt đầu chạy thử. Tuy nhiên, vì nhiều lý do, nhà máy đã không đi vào hoạt động và sạch uranium hoàn toàn từ năm 1997, khi nhiên liệu phóng xạ được bán lại.

Tour tham quan nhà máy Bataan được khai trương từ tháng Ba năm ngoái, sau khi nhà máy điện hạt nhân Fukushima gặp sự cố tại Nhật Bản. Mục đích của việc du lịch hóa là để bù đắp chi phí bảo trì cho nhà máy, đồng thời để thuyết phục dư luận rằng điện hạt nhân là một sự lựa chọn an toàn cho Philippines.

Địa điểm xây dựng nhà máy nằm cách thủ đô Manila khoảng 3 tiếng đồng hồ xe chạy. Phí vào cửa là 150 peso (tương đương 3,5 USD). Ngoài việc tham quan, du khách còn được phép bơi tại một bãi biển riêng gần đó. Phần đầu của tour sẽ là thuyết trình về các tính năng an toàn của nhà máy (chẳng hạn như chống chọi động đất). Phần còn lại sẽ là trực tiếp tham quan những bộ phận đáng chú ý của nhà máy như lò hạt nhân, máy phát hơi nước, phòng điều khiển, máy phát turbine...

Phóng Theo dõi Môi trường trước đây của nhà máy giờ biến thành một nhà khách bốn phòng ngủ. Bãi biển này dành riêng cho du khách tham quan nhà máy có đầy đủ các dịch vụ như billard, bắn phi tiêu, bóng bàn, sân bóng chuyền và karaoke.


Theo National Geographic,Vietnamnet

Trải nghiệm du lịch bụi Philippines

posted May 18, 2012, 12:24 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:24 AM ]

Những trải nghiệm thú vị của một người luôn đặt ra những mục tiêu rất khiêm tốn: mỗi năm đi thăm thú ít nhất hai nước, sẽ dẫn bạn thăm thú đất nước Philippines!

Manila ngày bão

Tôi đến Manila một chiều mưa, mưa dầm dề. Mưa thì rả rích, đường sá thì ẩm ướt lép nhép. May mà tôi đem toàn quần short nên đi lại khá thoải mái. Lần này tôi đi đến Phi một mình. Đi một mình rất thú vị, chủ động và có thời gian nói chuyện với người bản xứ, khám phá thêm đủ thứ bất ngờ. Nói chung ở đời mà, chuyện gì không phải phụ thuộc vào người khác bao giờ cũng thoải mái hơn. Chỉ cần có một quyển Lonely Planet và cái lưỡi còn trong miệng là đủ. Cảm giác chung của tôi về Manila là một thành phố chật chội, đông đúc và có vẻ hơi… bẩn thỉu. Thành phố trung tâm như Makati thì hiện đại sạch đẹp hơn nhưng tôi vẫn thấy ngột ngạt và không thông thoáng. Các chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh có mặt khắp nơi. McDonald thì rải rác còn các nhà hàng địa phương như Jollibee và Chowking thì đi đâu cũng thấy, ngay cả ở các tỉnh gần Manila cũng vậy. Ăn ở mấy chỗ này khá rẻ chỉ khoảng 80 – 200 peso (2 – 4 USD) là no nê. Dân Phi rất ưa chuộng Jollibee đến nỗi lúc đặt món phải xếp hàng và chuyện ăn chung bàn với người lạ cũng không hiếm.

Chạy trốn khỏi Manila – tiến về phía nam

Đường phố LosBanos có rất nhiều tiệm cầm đồ Xong việc và cũng chán ngấy với không khí chật chội đông đúc của Manila, tôi quyết định di tản sang các tỉnh đồng quê lân cận. Tôi lên xe bus đi về hướng nam. Đến Los Banos, tôi ở trong một resort có cái tên rất cảm xúc là City of Springs bên bờ một cái hồ nho nhỏ. Cảnh ở Los Banos chỉ có một núi Maliking và một hồ. Suốt buổi chiều và tối chỉ việc nằm khểnh ngay bờ hồ nghỉ ngơi thư giãn và đọc sách. Lúc này cảm giác thật tuyệt vời, đúng là “nothing to care” (không có gì phải lo)! Đi một mình thú vị vậy đó, mặc dù cũng có lúc thoáng xuất hiện một vài gram cô đơn.

Giá mà tôi bị bắt cóc

Đến Phi mà không thăm mấy cái núi lửa thì thật đáng tiếc, vì thế tôi tiếp tục di chuyển về San Pablo, một địa điểm có tới bảy cái hồ được tạo thành do núi lửa – volcanic lakes. Đi thăm được hai cái thì thấy chả có gì đặc biệt. Tuy nhiên dọc đường tôi lại tiếp tục thấy sự thân thiện của người Phi, có lẽ trong các nước Đông Nam Á người Phi là dân tộc thân thiện nhất. Có một bác chủ quán nước ven đường thậm chí còn mời tôi ăn cơm trưa. Dĩ nhiên là tôi đồng ý ngay. Đơn giản vì tôi rất hay tò mò và phương châm du lịch của tôi là “do what the locals do” (làm tất cả những gì người địa phương làm) . Tiếp tục chuyện ăn cơm, vì vùng này khá vắng vẻ nên gần đó chẳng có quán ăn nào. Bữa cơm tuy chỉ có cơm nguội và một món cá kho giống cá cơm, tuy đạm bạc nhưng tôi ăn rất ngon.

Bác này và mấy người tôi gặp ở ngoài Manila khi nghe tôi nói đi một mình đều có vẻ rất ngạc nhiên và hỏi lại xem tôi có bạn nào ở Phi không. Khi nghe tôi nói không có bạn bè gì ở đây thì họ lại lo lắng giùm tôi và dặn dò đủ thứ vì sợ tôi bị bắt cóc hoặc cướp giật. Có vài người cho tôi số điện thoại và dặn tôi nếu có gì khó khăn thì gọi điện thoại cho họ. Ở Philippin đàn ông đi bán dạo khá đông Rời San Pablo, đón jeepney đi Tanauan và từ Tanauan tôi tiếp tục đi tiếp đến Talisay, rồi Tagaytay – một vùng nằm trên cao và được Lonely Planet mô tả là “cool, clean, gorgeous, relaxing và oxygenated”, nghe có vẻ giống Đà Lạt hay Sa Pa. Tới đây tôi tấp vào Gloria de Castro’s - một nhà nghỉ ngay bên bờ hồ, cũng từ “chỉ điểm” của Lonely Planet. Đây cũng là thất vọng đầu tiên và duy nhất của tôi về Lonely Planet (còn lại mọi thứ Lonely Planet nói đều rất chính xác và đúng trong hầu hết mọi trường hợp về ăn uống, khách sạn, đi lại… ở vài nước mà tôi đã có dịp kiểm chứng).

Ruồi bay vi vu, giá thuyền ra đảo tăng 150% còn giá ăn thì tăng gấp ba, bốn lần so với những gì đăng trong Lonely Planet bản mới nhất 2006. Sau khi tôi phàn nàn thì Ronald – anh chàng quản lý đã lập tức giảm giá cho tôi bằng giá Lonely Planet nói với lý do tôi “come alone” và giá thức ăn cũng được giảm 1/3. Lúc tôi đến nhà nghỉ vắng tanh, dường như chỉ có một mình tôi. Hơi hoang mang không biết đây có phải là một “hắc điếm” không nữa, và vùng này thì lại trên núi tuy có nhà cửa phố xá nhưng khá vắng vẻ. Nhưng buổi tối đó tôi đã có dịp nếm đủ các món nướng xâu chuỗi chấm một món nước chấm chua chua ngọt ngọt, uhmm, giờ nhớ lại vẫn thèm.

Thử làm Don Quixote

Ở Philippin đàn ông đi bán dạo khá đông Thuyền sang đảo Taal có núi lửa Taal. Tại đây tôi có dịp cưỡi ngựa lên và xuống núi, và tôi có cả “mã phu” riêng dắt ngựa cho mình. Cứ như là Don Quixote với anh chàng Xantro vậy. Cưỡi ngựa lên và xuống núi cảm giác không dễ chịu chút nào, lúc nào cũng như mình có thể bị ngựa hất văng đi lọt thỏm vào cái rãnh sâu 40 cm ngang chỉ rộng hơn mình ngựa một chút. Đi ngựa điều khó chịu thứ hai là con ngựa cứ chạy lóc cóc xóc lên xóc xuống. Điều quan trọng là nó nhảy tango thì mình cũng phải tango, còn nó valse hay slow thì mình cũng phải nhẹ nhàng nhún nhảy theo nhịp với nó mới đồng bộ và không bị ê ẩm toàn thân.

Dù đã biết thế nhưng tôi vẫn rời Taal với một cảm giác thoả mãn do phong cảnh rất độc đáo ở đây và một cái mông bị tổn thương do yên ngựa khá cứng và tôi nhịp chưa đủ đồng bộ với con ngựa. Ngoài ra lúc ngựa xuống núi, nó cứ mắt nhắm mắt mở đi theo đường mòn ngoằn ngoèo nên tôi cũng “thấu hiểu” thế nào là câu tục ngữ “ngựa quen đường cũ”. Cảnh ở Taal có một hòn đảo nằm trong hồ, trên hồ có một ngọn núi và đỉnh núi lại có một cái hồ nằm rất sâu ở trong lòng núi. Vì thế nó còn được ví von như bộ những con búp bê Nga Matrioshka con này nằm trong con kia. Trong lòng hồ còn có những váng dung nham đỏ nổi lềnh bềnh. Trên sườn núi thì vài chỗ nghi ngút khói do những vùng đất quá nóng dư địa của núi lửa còn sót lại.

Xuống núi tìm “chân kinh” Một loại xe tương tự xe xích lô ở Việt Nam

Lúc trở lại Manila để chuẩn bị về Việt Nam, tôi ghé nhà sách National Book Store ở Ayala Center. Sách ở đây đa số là tiếng Anh và có rất lắm thứ Việt Nam không có nhiều như tạp chí đủ loại của Anh Mỹ, và một tủ sách Havard Business Review riêng to tướng. Một số loại sách đang được bán giảm giá từ 20 – 40 % nên sách ở Phi vốn đã rẻ hơn ở Việt Nam nay còn rẻ hơn. Hay ho nhất là những sách tôi muốn tìm như sách về E-commerce… lại không có ở những kệ bán nguyên giá mà toàn nằm ở những khu giảm giá (và quyển sách hay nhất mua được lại là một quyển sách cũ với giá chỉ 5 USD). Sẵn tiện khuân luôn một lúc mười mấy quyển sách và tạp chí, lúc ra sân bay cân riêng ba lô sách được hơn 10kg. Lúc sau gặp sự cố phải kẹt lại ở Manila một ngày và phải đi ra đi vào phi trường không biết bao nhiêu lần mới thấy được thế nào là “gánh nặng của tri thức” (!)

Chờ taxi trong “tuyệt vọng” Thêm một trải nghiệm đáng nhớ: chờ taxi đến 2 tiếng đồng hồ. (Sau vụ đi taxi thì coi như tôi đã thử nghiệm hầu hết các phương tiện chuyên chở ở Phi như: jeepney, buýt, MRT-train, thuyền, ngựa, taxi và dĩ nhiên không thể thiếu món đi bộ, đúng là bảy môn phối hợp). Đúng ra tôi đã bỏ đi để kiếm một cách nào khác nhanh hơn rồi, nhưng vì đã lỡ xếp hàng một lúc và cũng muốn thử xem cảm giác chờ taxi ở Manila thế nào nên cứ xếp hàng tới cùng. Cuối cùng thì cũng đã về đến Việt Nam. Nói chung đi đâu thì đi, về đến nhà vẫn sung sướng nhất. Vậy là năm nay tôi đã hoàn tất mục tiêu khiêm tốn: mỗi năm đi thăm thú ít nhất hai nước.


Theo Saigon Tiepthi

Philippines đa dạng hóa các loại hình du lịch dịch vụ

posted May 18, 2012, 12:22 AM by An Bui   [ updated May 18, 2012, 12:22 AM ]

Quốc đảo Philippines bao gồm 7.107 hòn đảo, do vậy ngành Du lịch Philippines tập trung phát triển các loại hình du lịch biển đảo, trong đó có nhiều hình thức kinh doanh rất độc đáo. Ví dụ, để làm hài lòng du khách, ngành Du lịch Philippines đã có sáng kiến lấy tên du khách đặt tên cho đảo.

Ngoài loại hình du lịch biển và du lịch nghỉ dưỡng, Philippines có đội ngũ y bác sĩ có tay nghề cao, chi phí thấp và nói tiếng Anh thông thạo nên Philippines đã tổ chức khai thác loại hình du lịch chữa bệnh. Từ đầu năm 2006, Du lịch Philippines kết hợp với ngành Y tế đã tổ chức quảng bá chiến dịch Philippines - điểm đến của du lịch chữa bệnh, đối tượng hướng tới là du khách châu Âu và Bắc Mỹ. Dịch vụ chủ yếu là nha khoa, phẫu thuật thẩm mỹ, tắm bùn… phục vụ du khách. Philippines quả thực là một thiên đường của những người thích mua sắm với các sản phẩm thủ công phong phú làm từ vỏ sò, vỏ ốc, tranh khắc gỗ, rổ đan bằng tay, vật dụng bằng đồng, các nhạc cụ, mặt hàng thêu…

Đặc biệt, Philippines có đại siêu thị Mall of Asia lớn thứ 2 châu Á và thứ 3 thế giới với diện tích mặt bằng rộng trên 10ha. Theo ước tính, mỗi ngày có khoảng 300.000 lượt khách, vào những dịp lễ, Tết có đến cả triệu lượt khách đến mua sắm tại đây. Ngoài các đường bay quốc tế nối Philippines với các trung tâm du lịch trên thế giới, để tạo điều kiện thuận lợi cho khách du lịch, các hãng hàng không tư nhân Philippines như Philippines Airlines, Cebu Airlines đã thực hiện nhiều chuyến bay hàng ngày từ thủ đô Manila đến hầu khắp các đảo trên toàn bộ đất nước. Đặc biệt, có những khu nghỉ dưỡng biển đã mở những đường bay riêng chuyên phục vụ khách du lịch như khu nghỉ dưỡng biển El Nido tại quần đảo Palawan hàng ngày có 2 chuyến bay chỉ dành riêng cho khách du lịch đến El Nido. Nối giữa các đảo với nhau là thuyền gắn máy trông khá độc đáo.

Phương tiện di chuyển phổ biến trên bộ tại Manila và các thành phố lớn khác ở Philippines là xe jeepney. Đây là phiên bản từ các loại xe của quân đội trong chiến tranh thế giới lần thứ 2 còn sót lại. Hoạt động về đêm tại thủ đô Manila khá phong phú và đa dạng, đêm trên vịnh Bay Walk ở Manila, khách có thể thong thả nhâm nhi cà phê, đi dạo trên xe ngựa, hay dạo bước dọc đại lộ. Người Philippines - gọi vui là Pinoy được ví như người Malaysia trong gia đình, người Tây Ban Nha trong tình yêu, người Trung Quốc trong kinh doanh và người Mỹ trong tham vọng. Chính sự hòa trộn giữa sự nồng nàn của người Malaysia, nét quyến rũ của người Tây Ban Nha và sở thích của người Mỹ đã tạo nên tính cách riêng của người Philippines – rất thân thiện, cởi mở và hiếu khách. Chính nét đặc trưng này đã là một nhân tố lôi cuốn du khách từ khắp nơi trên thế giới đến với Philippines.

1-10 of 23