Nhật ký hành trình Campuchia

posted May 19, 2012, 8:28 PM by An Bui   [ updated May 19, 2012, 8:28 PM ]
Xe xuất phát từ TP HCM lúc 7h sáng và đến Phnom Penh lúc 13h. Phong cảnh dọc đường thật đẹp, những bãi cỏ trải dài, những đầm nước đầy hoa sen nở rộ. Bạn Dương Xuân Cường viết. Người dân Campuchia trồng nhiều cây thốt nốt và nuôi bò, nhiều nhất là giống bò lông trắng, cao. Dường như không có dấu hiệu của những nhà máy, những khu công nghiệp trên đường đi.

Một điều rất ấn tượng là việc vận chuyển bằng phương tiện của người Cam rất thô sơ với những chiếc xe cũ kỹ, trên xe lúc nào cũng chất đầy hàng hóa và người thì ngồi trên nóc xe trong khi xe chạy với tốc độ cao. Rất nhiều xe máy không có biển số. Các món được chế biến bằng côn trùng (dế mèn, châu chấu, bọ hung) được bán rất nhiều ở các bến xe, bến phà, nhưng thường rất mất vệ sinh do không được che đậy trong không khí nóng ẩm và trời thì nhiều mưa. 1h30 chiều, xe bắt đầu đi Siêm Reap, khung cảnh thuần nhất một màu xanh và những cây bụi dọc đường đi, trời thì mưa liên tục.

Chiếc xe chạy được nửa đường thì khói bốc mù mịt ở chỗ tài xế ngồi, mọi người ào ra khỏi xe, bác tài xế hì hục không sửa được. Chờ mãi mới có xe chạy từ Phnom Penh đến để đưa khách tiếp đến Siem Reap. 3 giờ ngồi đợi, nắng và nóng, lúc này tôi mới có thời gian quan sát kỹ những người dân bản xứ nơi đây. Tất cả thể hiện một cuộc sống đầy khó khăn đối với một đất nước phụ thuộc chủ yếu vào du lịch và nông nghiệp trong một nền chính trị không ổn định. Trẻ con thì đen đủi, nheo nhóc, một người mẹ tắm cho con ở chiếc giếng nước vàng đục.

Rồi cơn mưa rào nhanh chóng đổ xuống, những người dân đi lại dưới trời mưa và không mang áo mưa, cứ như thể đó là điều bình thường. Những đứa trẻ nô đùa dưới cơn mưa tầm tã. Và rồi cũng rất nhanh chóng, cơn mưa tạnh như đó chỉ là một cơn gió thoảng qua, thật kỳ lạ. 9h tối đến Siem Reap, tôi mệt phờ khi tìm theo địa chỉ khách sạn đã biết. Hai anh em tắm rửa để đi ăn tối và đi chợ đêm. 10h ra đến chợ đêm sau khi từ chối một chú xe ôm cho dù chú này bảo chợ đêm ở rất xa.

Kỳ thực chỉ mất 5 phút đi bộ là ra đến cổng chợ, nhưng chú bảo vệ đang lục tục đóng cổng… Sáng hôm sau, chúng tôi thuê xe Tuk tuk đi thăm 3 điểm chính (đền Ankor, Bayon và Banteay Srie), các đền đài được xây dựng với một sự tỉ mỉ đáng kinh ngạc. Tất cả phiến đá đều được chạm khắc nhưng không mất đi vẻ hùng vĩ của thời đại huy hoàng của người Khơme cổ. Các món quà lưu niệm ở đây rất độc đáo và người dân bản xứ rất dễ chịu… Xem múa Apsara là một điều tuyệt với, nó thực sự mới lạ và hấp dẫn không thể cưỡng lại, người xem liên tục vỗ tay tán thưởng.

Các điệu múa kể lại những câu chuyện gắn liền với cuộc sống đời thường của người dân Campuchia (như điệu múa mô tả cảnh đi bắt cá của người dân và lồng vào đó là câu chuyện tình của một đôi trai gái….) hay mô tả các sự tích cổ. Các điệu múa tuy đơn giản, nhưng điều tuyệt vời họ làm được là đã tạo ra được một sự hấp dẫn lạ kỳ.

Tạm biệt Campuchia, một đất nước rất đáng để đi lại lần thứ hai với những nét hấp dẫn từ phong cảnh đến sự thân thiện của con người nơi đây. Rất nhiều điều học được từ chuyển đi này.



Dương Xuân Cường
Theo Vnexpress
Comments