Du lịch Campuchia - ăn thử côn trùng

posted May 19, 2012, 8:27 PM by An Bui   [ updated May 19, 2012, 8:27 PM ]
Từ những chị, những cô buôn thúng bán bưng, nước da đen nhẻm, chít khăn quanh đầu, tiếng Anh bẻ đôi không biết, đến các nhà hàng sang trọng bậc nhất Phnom Pênh cứ ngày này qua ngày khác bán một loại thức ăn được ưa chuộng mà du khách ai cũng khiếp vía: Côn trùng.

Gợi nhớ ký ức Khmer đỏ

Tại bến phà Niết – Luông (Neak Leung Ferry) – nơi gián đoạn duy nhất giữa các tỉnh phía Tây Nam của VN với thủ đô Phnôm Pênh, tôi mải mê nhìn các tấm panô có trương hình ảnh của ba người: Thủ tướng Hunxen - Chủ tịch Đảng Nhân dân Campuchia (CPP); Hoàng thân Norodom Ranariddh, Chủ tịch Đảng Funcipec và Chủ tịch Đảng SRP - Sam Rainsy. Bỗng một cánh tay từ phía sau khèo tới, tôi quay lại và ngạc nhiên trông thấy những thúng tôm được để trên đầu một người phụ nữ, mà không hề có lấy một tấm bạt che.

Cả một thúng hàng chất chồng, chia tôm làm 2 loại lớn và nhỏ mà chị này không thèm lấy tay giữ. Có lẽ những năm tháng mưu sinh ở đôi bờ đã giúp chị giữ được thăng bằng rất tốt khi để thúng trên đầu. Cạnh đó, những con sò nghêu bắt dưới nước xong cũng được luộc qua loa đại khái và đi rao bán. Giống như những người ở vùng quê nghèo này, chị không nói được tiếng Anh, chỉ đến khi có phiên dịch thì tôi mới có thể trò chuyện được với Chanda - tên của chị bán tôm. - Tôm này ở đâu, mua và ăn như thế nào vậy chị? - Gia đình tôi bắt ở dưới sông, luộc xong là lên bán. Một bì ni lông là 2.000 ria (nửa đô la). Dưới trời nắng như đổ lửa, giữa khói bụi xe mù mịt, không có du khách nước ngoài nào dám mua ăn thử loại tôm sông.

Duy chỉ có những người Khmer gần đó và cả các cán bộ của bến phà thì thoải mái mua xong là bỏ vào miệng nhai như…ăn trái cây. Họ rất thích thú với món ăn thủy sản kiểu này. Bà Tư Rết, một người dân gốc Việt cạnh bến phà thì bảo: “Ba má tôi kể rằng những năm qua đây, dưới thời tàn khốc của Khmer đỏ, do đói quá nên nhiều người dân phải ăn đủ thứ để sống, chứ làm gì có gạo. Họ phải ăn nào là rau rừng, tôm, ốc, cua, rắn rít đến cào cào, châu chấu. Cứ hơ qua lửa là… quất luôn”. Hèn gì đến giờ, họ vẫn vậy. Tôi nghe mà muốn rùng mình. Bà Tư Rết bảo lên thủ đô còn có đội quân bán côn trùng đông hơn đây nhiều.

Quốc hồn quốc túy chốn Thủ đô

Tới Phnôm Pênh, đang đi dạo trước bảo tàng diệt chủng Toul Sleng, tôi tá hỏa khi trông thấy đội quân hàng rong bán toàn côn trùng. “Sản phẩm” gồm có: Rắn lục nướng nhuộm màu đỏ rực; nhện (tiếng Campuchia là a-ping), điên điển (giống con gián), châu chấu, cào cào chiên cháy đen thui; nhộng luộc. Mỗi thứ nằm trong một bì ni lông để người mua dễ thấy. Khi mua, người bán sẽ bọc trong bì ni lông để người mua cầm khỏi dính tay. Samitt, du khách đến từ xứ sở sương mù Anh quốc bảo tôi: “Khiếp thật! Họ tận diệt cả những con rắn mới sinh, trong khi rắn là loài cải tạo môi trường và là động vật bò sát quý hiếm”. Tôi gật đầu tán thành. Đúng như dự đoán của tôi, không có vị du khách ngoại quốc nào dám mua loại côn trùng bán nhan nhản tại thủ đô. Chỉ có những người đàn ông Khmer cứ chiều đến là “canh me” cánh phụ nữ bán côn trùng dạo để mua về “chiết tửu”. Giá một bì ni lông gồm 4 con rắn nướng xiên que giá 3.000 ria (4.000 ria bằng một đô la).

Anh Thongsak, một người dân sống trên đường 15 của thủ đô tự hào nói: “Côn trùng là món ăn khoái khẩu của người dân chúng tôi, vừa nhậu được, vừa ăn…lót dạ cũng được. Mỗi loại một hương vị riêng nhé!”. Từ các đại lộ cho đến các khu sang trọng nhất thủ đô, từ chợ lớn đến chợ nhỏ, nơi nào cũng có bán côn trùng. Cạnh chợ Oxay, Russia, Ocada, những người Khmer đi chợ xong là không thể quên mua côn trùng để mang về nhà ăn. Thông thường, họ mua về ăn kèm với cơm ống (cơm đựng trong ống) như fast food (thức ăn nhanh) ở các nước.

Khách thì hãi, chủ thì sướng

Thongsak rủ tôi về nhà anh thưởng thức… côn trùng. Đối với thượng khách, thể nào người Khmer cũng mời ăn côn trùng. Trông thấy chú rắn con đã bị… xiên que nướng, tôi hãi quá nhưng Thong sak thì cứ thoải mái cho vào miệng và nhai cả con. Vừa ăn, anh vừa khen rắn mua hồi chiều ngon hơn hôm mua ở chợ Oxay. Trước đây dưới thời Pol Pot, chỉ có những người nghèo sống tại các vùng quê mới ăn côn trùng. Thế nhưng, giờ đây nó trở thành món ăn không thể thiếu được trong đời sống của người dân. Ngay cả trên các đại lộ lớn của thủ đô như: Norodom Bivd – nơi tập trung trụ sở của cảnh sát hoàng gia, đại sứ quán Nhật, Việt Nam, trụ sở Đảng Funcipec…;thực đơn các nhà hàng sang trọng đều có món côn trùng. Giá các loại côn trùng ở đây đắt gấp 10 lần so với mua ngoài đường. Nhiều đại gia tại Pnôm Pênh khi tiếp khách ngoại quốc đều “chú trọng” các loại món ăn mà khách thì… khiếp, chủ thì… sướng. Giống như người Thái, dân Khmer ăn rất cay cộng với nhiều tỏi.

Côn trùng được dọn ra bàn và chấm với nước mắm nồng nặc mùi cay của ớt trái và mùi nồng của tỏi xắt. Phía trước hoàng cung, cũng có một đội quân toàn nữ bán các côn trùng cho đến chuột cống, chuột nhắt nướng. Mỗi khi trông thấy một chiếc xe dừng lại, họ lập tức nhào ra lòng đường đề mời chào mua côn trùng và chuột nướng đỏ lét. Người Campuchia nói, ăn côn trùng rất giàu vitamin, nhiều năng lượng cho nên họ ăn cho khỏe và đâm nghiện. Đến Campuchia, nhiều du khách cho rằng món ăn côn trùng là “tàn dư của Pol Pot”. Thế nhưng từ khi nào chẳng rõ, người Khmer nói, đó chính là nét ẩm thực mang tinh thần dân tộc, là quốc hồn quốc túy của đất nước Chùa Tháp xinh đẹp này.
Comments